Bị ánh mắt lạnh băng trong xe nhìn chằm chằm, Dung Quyện vẫn đứng yên tại chỗ.
Tên thuộc hạ hoàn hồn, lần đầu tiên dùng ánh mắt kính nể nhưng muốn tránh xa để nhìn một người.
Tên này ăn gan hùm mật gấu rồi à!
Chẳng lẽ lần trước ngựa lồng bị ngất, đầu óc ngã hỏng rồi, mắc chứng động kinh?
Dung Quyện mặt dày lặp lại lần nữa: "Tung, nguyện bái làm cha nuôi."
Hệ thống: [Tiểu Dung, ta thực sự muốn co quắp ngón chân rồi đây này.]
Cái kiểu co quắp quại ra cả cái vườn treo Babylon ấy.
"Tùy ngươi, đừng có co quắp trong vỏ não ta là được."
Cuối cùng, trong xe cũng truyền ra tiếng nói.
"Ngươi muốn nhận cha?" Giọng người đàn ông không nặng nhưng lại khiến tất cả mọi người bao gồm cả tên thuộc hạ cảm thấy tim đập chân run.
Dung Quyện cũng không ngoại lệ.
Áp lực này ngoài khí chất của kẻ bề trên, còn bắt nguồn từ vũ lực.
Những năm tháng xuyên không Dung Quyện cũng gặp không ít cao thủ võ lâm.
Nội lực tiết ra ngoài, thực lực người này tuyệt đối không tầm thường càng chứng thực cái câu nội thương kia là giả đến mức nào.
Lực đạo gần như đè nặng lên một mình y, nếu muốn giữ sống lưng thẳng tắp e là phải nghiến nát cả răng.
Nhưng nếu cong xuống thì chẳng khác gì quỳ thật.
Đầu gối nam nhi có vàng, không thể quỳ nhưng có thể uốn éo.
Dung Quyện nhờ hệ thống giúp đỡ đi trước một bước, thực hiện tư thế uốn cong xương sống theo hướng ngược lại: "Vâng, cha nuôi!"
Đại đốc thúc hơi ngẩn ra.
Đủ loại người hắn đều từng gặp, nhưng kẻ xương cốt mềm oặt thế này thì chưa từng thấy bao giờ.
Giây lát sau rèm xe lại buông xuống, bên trong truyền ra giọng nói nhàn nhạt: "Lần trước là sự cố ngẫu nhiên, không cần để trong lòng."
"Hành động vĩ đại" nhận cha của ai đó bị từ chối phũ phàng, bánh xe bắt đầu lăn bánh tiếp tục lên đường.
Đám bá tánh đứng xem từ xa xác định xe của Đốc thúc ti đã đi khuất, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhìn lại Dung Quyện đang trong bộ d*ng ch*n nam đá chân chiêu, đứng cũng không vững, ai nấy đều nóng lòng muốn chạy đi loan tin, chia sẻ cái tin tức chấn động này.
Một số người mới chạy tới không hiểu chuyện gì, chỉ kịp nhìn thấy cảnh cuối cùng.
"Vừa rồi là ai thế?"
"Công tử phủ Tướng đấy, thế mà y lại giữa đường…"
…
Trên xe ngựa.
Ánh sáng trắng như tuyết lóe lên, tên thuộc hạ thu đao ngồi xuống.
"Cần thuộc hạ xử lý không?" Hắn ám chỉ đám người trên đường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!