Chương 12: Tây uyển

Hệ thống: [Chửi người không chửi Khẩu, xin hãy tôn trọng tên của ta.]

Dung Quyện bây giờ còn tâm trí đâu mà tôn trọng nó.

Mười ngày.

Chưa đến mười ngày, trực tiếp thăng một cấp quan, cứ thăng tiếp thế này, y sắp thăng thiên luôn rồi.

Ngũ phẩm.

Khổng đại nhân đã nói thế nào nhỉ?

Ngũ phẩm trở lên sẽ tham gia buổi chầu sớm, trí nhớ của Dung Quyện không phải tốt bình thường mà là tốt đến mức đáng sợ.

Nhưng lúc này y lại có hơi không chắc chắn.

Dung Quyện nhìn công công lông mày trắng, dè dặt nói: "Công công, trước kia ta không học vấn không nghề nghiệp, không hiểu biết lắm về chốn quan trường, mấy phẩm thì phải đi chầu sớm?"

Công công lông mày trắng cảm thấy tiếc cho y: "Đại nhân còn cần thăng thêm nửa bậc nữa."

Đại Lương không có phẩm cấp nào gọi là "ngũ phẩm rưỡi", nhưng có một số chức vị nằm giữa tứ phẩm và ngũ phẩm, loại này thì cần phải đi chầu sớm.

Dung Quyện nghe xong như được kéo nửa bàn chân từ cửa điện Diêm Vương trở về.

Ngũ phẩm chính là giới hạn mà y phải tuân thủ từ nay về sau.

Không, là đường chết!

Không thể có bất kỳ không gian nào cho sự tiến bộ nữa.

Thấy bộ dạng hào hùng tráng chí của y, công công lông mày trắng tốt bụng nhắc nhở Dung Quyện lần nữa phải luôn mang lòng biết ơn, rồi mỉm cười rời đi. Có thánh chỉ, chẳng mấy chốc Đốc thúc ti lập tức làm xong thủ tục thả người.

Dung Quyện nhìn phòng giam còn chưa ở quen, nỗi bi thương lộ rõ trên mặt.

Y mới vào đây được bao lâu chứ, giờ trả phòng khách sạn còn không sớm thế này!

Ngục tốt với khuôn mặt lạnh lùng quanh năm, chân thành nói một câu chúc mừng, quan lại trong triều hiện giờ không còn mấy người có khí phách, huyết khí phương cương như vậy… Nhìn khuôn mặt Dung Quyện trắng bệch, lảo đảo sắp đổ..

Ờm, thiếu niên tàn nhưng không phế như vậy mới có tư cách nhập sĩ.

Mong ngài ấy thăng quan tiến chức từng bước một, không quên sơ tâm.

Dung Quyện hoàn toàn không biết đến lời chúc phúc "độc địa" này, tâm trí cũng chẳng để ở đây, còn đáp lại một câu "cảm ơn lời chúc tốt lành", rồi mang vẻ mặt đau khổ đi ra ngoài.

Ánh nắng từ lối vào đường hầm lập tức chiếu vào, rọi lên mí mắt mỏng manh.

Dung Quyện hóa thân thành nhà thơ: "Nắng hè rực rỡ, nhưng trong lòng ta lại tối tăm mù mịt."

Dứt lời, ngay khoảnh khắc chớp mắt, không xa phía trước, một chiếc xe ngựa đang đậu dưới cột cờ dài, trên xe có một bóng người hoàn toàn không ngờ tới.

Dung Quyện dụi dụi mắt, xác định mình không nhìn lầm.

Y có chút do dự đi tới: "Tạ tướng quân?"

Tạ Yến Trú khẽ gật đầu.

"Lên xe."

Lần này Dung Quyện vô cùng dứt khoát, y đến bằng xe đẩy, lúc về đang lo không có xe đón, vốn đã định để Hệ thống đẩy xe rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!