Thời gian chớp mắt đã đến tháng Bảy, nắng nóng như chảy vàng tan đá, mặt đất bị nung nướng đến mức tưởng chừng như đang bốc hơi.
Theo lời Khâm Thiên Giám, đây là đợt nóng nhất trong vòng mười năm qua.
"Sao cái gì ta cũng đụng phải thế này?"
Năm ngoái là ngày tuyết rơi sớm nhất, năm nay lại có mưa đá phá kỷ lục, khó khăn lắm mới gồng gánh được đến giữa năm, lại gặp ngay lúc nóng đỉnh điểm.
"Ta nên đổi tên thành Dung Khai Sơn."
Chỗ nào cũng là tác phẩm mở cõi của mình.
Hệ thống: [Còn có kiến quốc nữa.]
Dung Hưng Bang.
"…" Đừng có làm cái trò huấn luyện giải mẫn cảm này nữa!
(Liệu pháp giúp giảm nhạy cảm, bớt sợ hãi với một thứ gì đó)
Nệm mềm trên sập đã sớm được thay bằng chiếu trúc, Dung Quyện lười biếng nằm trên đó, tay áo xắn lên một nửa, để lộ một đoạn cẳng tay, cả ngày uể oải vô lực, chỉ thỉnh thoảng hừ hừ vài tiếng.
Tạ Yến Trú hôm nay phải đi kiểm kê danh sách quân đội, thế nên cung nhân tiếp quản trọng trách quạt mát cho y.
Tiểu thái giám đi thay chậu đá, bên cạnh, vị thái giám lông mày bạc trắng kế thừa từ thời lão hoàng đế lên tiếng đề nghị: "Bệ hạ, thời tiết oi bức thế này, ngài có muốn đến hành cung tránh nóng không?"
Ngày hè đổ lửa, quả thực là thời điểm tốt để đến sơn trang tránh nóng.
Thực ra Dung Quyện đã sớm nghĩ đến, chỉ là gần đây vẫn còn đang cân nhắc. Y ngẫm nghĩ một chút, rồi sai người truyền gọi Triệu Tĩnh Uyên đến.
Một lát sau, khi tiếng bước chân trầm ổn vang lên, Dung Quyện hờ hững phẩy tay một cái.
Triệu Tĩnh Uyên biết ý này là không cần hành lễ.
Nếu cứ cố chấp làm, đối phương sẽ sinh hờn dỗi, vì lại phải tốn công nói thêm một câu bình thân.
Dung Quyện nhích từng chút một ngồi dậy, uống một ngụm nước ô mai chua ướp lạnh.
Sau khi thấy dễ chịu hơn một chút, y rất thẳng thắn lên tiếng: "Cậu, cậu nghĩ xem ta có nên đến Bắc Dương một chuyến không?"
Lời hỏi thăm hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, Triệu Tĩnh Uyên không trả lời ngay. Nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy trên gương mặt lạnh lùng cứng rắn kia hiện lên một sự kinh ngạc.
Sự yên lặng đột ngột trong điện khiến đám cung nhân có chút bất an.
Nhưng Triệu Tĩnh Uyên chẳng những vẫn không lên tiếng, ngược lại còn ngước mắt nhìn chằm chằm vào thánh nhan.
Thiếu niên trên sập rũ nửa hàng mi, dường như đang cố chống đỡ cơn buồn ngủ.
Đối với Dung Quyện, hắn ít nhiều đã có vài phần phán đoán về chuyện thần quái loạn thần. Nếu đã thay cả vỏ lẫn linh hồn thì đương kim thiên tử dĩ nhiên không có trách nhiệm bổn phận phải đi thăm Bắc Dương Vương, nhưng đối phương vẫn sẵn lòng đi xem thử.
Ở phía bên kia, Dung Quyện ngáp một cái, lặng lẽ chờ đợi kết quả.
Nghe nói thân thể Bắc Dương Vương ngày một yếu đi, nếu mãi không đi thăm, lão nhân gia khó tránh khỏi chạnh lòng.
Nhưng nếu đi thăm, xét đến đôi phu thê kỳ lạ Dung Thừa Lâm và Thích Nhiên, cũng có khả năng cảm xúc dâng trào, người ngã vật ra đó rồi thăng thiên luôn.
Thế thì y không chịu trách nhiệm đâu nhé.
Trời nóng bức thế này mà y chịu mở miệng, hoàn toàn là nể mặt mối quan hệ với Triệu Tĩnh Uyên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!