Chương 34: Viện binh

Mùi đàn hương thoang thoảng lan tỏa khắp gian phòng.

Dung Quyện nửa nheo mắt, quan sát nơi khói hương lượn lờ này. Trượng thất vốn dĩ là nơi chỉ có trụ trì mới được sử dụng phần lớn thời gian, không hiểu vì sao Thích Nhiên lại có tư cách ở đây.

Chính giữa thờ một pho tượng Phật không rõ tên, hai bên không thấy giường nệm, chỉ có vài tấm bồ đoàn đặt dưới bàn thờ.

Ánh sáng ban ngày trong phòng ở mức trung bình, làn khói lẩn khuất khiến nơi này toát lên vài phần tiên khí thoát tục.

Dung Quyện đưa tay khua khua trước mặt: "Bà ấy đang hút thuốc à?"

Chợt nhớ ra hôm nay hệ thống đã chạy cho kịp chuyến xe về trụ sở chính, thế nên y đành tự trả lời chính mình: Thời đại này chưa có thuốc lá.

Gạt mây thấy mặt trời, nhìn hoa trong sương mù.

Trên bồ đoàn, một người phụ nữ vận bộ tăng y màu xanh tro. Vì là tu hành mang tóc, ba ngàn sợi tóc đen được bà dùng dải vải buộc gọn gàng, tỉ mỉ. Làn da bà trắng ngần, khuôn mặt toát lên vẻ tĩnh lặng và thương xót như đã thoát khỏi hồng trần.

Khi bà tạm ngừng thiền định nhìn sang, đôi mắt xa cách ấy lại như có thể bao dung vạn vật thế gian.

Dung Quyện khẽ "hửm" một tiếng.

Rất khác so với tưởng tượng của y, xuất phát từ những chuyện lần trước, y cứ ngỡ sẽ gặp một người phụ nữ đầy oán hận và dằn vặt.

Thế nhưng ngoại hình và khí chất của người thật lại hoàn toàn trái ngược.

Thích Nhiên chậm rãi đứng dậy, trong lúc đi lại, bà khẽ lần tràng hạt theo thói quen, hình thêu hoa sen trên tay áo rộng thoáng ẩn thoáng hiện.

Khi rót trà, dáng vẻ của bà lại càng khác biệt với những chuẩn mực lễ nghi mà phụ nữ đương thời theo đuổi, tư thế đầy vẻ phóng khoáng.

Chỉ là phải bỏ qua thói quen hạ mi mắt xuống nửa phần khi nhìn người khác, cứ như thể chúng sinh đều nằm dưới tầm mắt của bà.

"Ngồi đi." Ngay cả khi nói chuyện với Dung Quyện, Thích Nhiên vẫn nhìn thẳng về hướng tượng Bồ Tát, không hề nhìn trực diện vào người đối diện.

Cảm giác sai lệch ngày càng rõ rệt.

Lúc nãy ở thiên điện quá đông người, không khí ngột ngạt. Mắt Dung Quyện giờ vẫn còn hơi khô rát, y không uống trà mà chỉ day day thái dương để tỉnh táo hơn chút.

Hôm nay Hệ thống nghỉ phép, làm gì cũng phải cẩn thận thêm ba phần.

Trong phòng im lặng một lúc lâu.

Thích Nhiên không nói, Dung Quyện là vị khách đến từ thế giới khác lại càng không mở lời. Một lát sau, rốt cuộc người trước vẫn là người phá vỡ sự im lặng.

"Nghe nói hiện con đang sống ở phủ Tướng quân."

Khách hành hương của chùa Văn Tước qua lại đông đúc, tin tức lớn nhỏ trong kinh đô, ở đây lúc nào cũng nghe được.

Dung Quyện gật đầu.

Trong mắt Thích Nhiên thoáng qua vẻ không tán đồng: "Phủ Tướng quân đó, tùy tiện lấy một món binh khí cũng đều từng dính đầy máu người, là nơi đất bẩn, không nên ở lâu."

" Tư thị lậu thất, duy ngô chúng đức Hinh."

(*)Đó là căn nhà thô sơ, chỉ có phẩm hạnh của ta thì thơm – Trích bài thơ Lậu thất minh.

Không có những binh khí đó thì chắc chùa Văn Tước phải dời xuống địa phủ mà ở rồi.

Thích Nhiên lại hoàn toàn chìm đắm trong thế giới văn học của mình: "Cha con ở phương diện này ngược lại làm rất tốt, chủ trương dĩ hòa vi quý."

Bà đích thân lấy ra vài cuốn kinh văn, vô cùng chú trọng sự sạch sẽ, nhẹ nhàng phủi đi lớp bụi bên trên: "Rảnh rỗi thì đọc những thứ này nhiều hơn, tụng niệm hàng ngày cũng có thể siêu độ cho những cô hồn ở phủ Tướng quân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!