Thông tin truyện
Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh
Lương Đình Không và Cận Tông là hai người của hai thế giới khác nhau.
Một người là con cưng của trời, công tử nhà tài phiệt, dạo chơi nhân gian, phóng túng tùy ý, bên cạnh lúc nào cũng vây quanh bởi gấm vóc lụa là, sống một cuộc đời nhẹ nhàng đến lạ.
Một người là cô nhi bị vứt bỏ, lớn lên nơi phố chợ, dù cho nhan sắc, khí chất hay đầu óc đều thuộc hàng cực phẩm, nhưng cô vẫn phải dùng hết toàn lực mới có thể sống sót qua từng ngày gian khó.
Cô từng nghe rất nhiều lời đồn đại ngông cuồng về anh, đến mức có người nói rằng: Lương Đình Không đã chơi đùa với rất nhiều cô gái, và những ai dính vào anh chẳng ai là có kết cục tốt đẹp.
Vào ngày mưa hôm ấy, anh đưa cô về nhà. Thân hình nhỏ nhắn của cô lọt thỏm trong chiếc áo khoác rộng thùng thình của anh, cô hoảng loạn bước xuống từ ghế sau xe mô tô, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, trông hệt như một con thú hoang nhỏ bé chẳng ai cần.
Anh nổi hứng thú, anh muốn nuôi chiều con thú hoang nhỏ này để vui đùa.
Anh ghé sát tai cô, giọng điệu lưu manh nói: “Học bá à, thế giới này còn nhiều thứ phải học lắm. Cậu đi theo tôi đi, tôi dạy cậu.”
Chẳng ngờ rằng, con thú hoang nhỏ bé kia sau khi học xong, lại quay đầu hung hăng cắn ngược Lương Đình Không.
Ngày chia tay, rượu và thuốc lá không rời khỏi tay anh. Anh vừa hèn mọn lại vừa điên cuồng vì cô, nhưng rốt cuộc anh vẫn không thể giữ được cô.
Người xem náo nhiệt được mở rộng tầm mắt: Thế mà tên lãng tử hư hỏng lại bị một cô nhi lạnh lùng đùa giỡn như thế.
Nhiều năm sau, tại một bữa tiệc ồn ào với ánh đèn mê ly.
Vì muốn có được suất nghiên cứu, Cận Tông cùng đồng nghiệp nam trong phòng thí nghiệm giả làm vị hôn phu thê, họ cùng nhau nâng ly kính rượu vị giáo sư vật lý già đang ngồi đó.
E ngại Lương Đình Không có mặt ở đó, vị giáo sư không dám tự cao, ông khách khí nói: “Hai người vẫn là nên kính nhà đầu tư của phòng thí nghiệm trước đi.”
Cận Tông bước đến trước mặt Lương Đình Không, cô mỉm cười ung dung: “Luật sư Lương, tôi kính anh.”
Lương Đình Không nhếch môi, đôi mắt đen khép hờ, anh chẳng thèm đáp lại.
Cận Tông cho rằng, anh sẽ không bao giờ cưng chiều cô nữa.
Tiệc được một nửa, Cận Tông bị người đàn ông kéo mạnh ra sau tấm bình phong ở góc phòng bao rồi đè chặt xuống.
Anh giam chặt vòng eo cô, đáy mắt u tối ngập tràn tính chiếm hữu. Ngón tay anh bóp nhẹ cằm cô, vừa ái muội cắn lên vành tai, vừa khàn giọng gằn từng chữ
“Giờ em lại thích kiểu yên phận bên cạnh hắn ta thế này ư? Vậy tôi thì tính sao đây? Em đặt người đàn ông từng dạy em thế nào là điên cuồng vào chỗ nào rồi?”
【Tiểu kịch trường】:
Sau khi trưởng thành, Cận Tông vẫn thường nhớ lại mùa hè năm lớp 12 ấy. Tiếng ve kêu khàn đặc như thủy triều dâng, bao trùm tất cả.
Trong phòng bida, Lương Đình Không bước lại gần, buông cây gậy của mình xuống, anh cầm lấy gậy của Cận Tông để dạy cô.
“Mắt nhìn xa một chút, tính toán đường bóng, không nhất thiết một lần chỉ đụng một viên bi mục tiêu, phải dự tính phản ứng dây chuyền.”
Ngón tay hai người chạm vào nhau, anh đứng ngay sau lưng cô, lồng ngực rắn chắc dán chặt vào tấm lưng mảnh khảnh. Hơi nóng độc đáo thuộc về anh truyền đến khiến hơi thở Cận Tông rối loạn.
Đó là lần đầu tiên trong đời Cận Tông lại gần một người đến thế.
Kể từ sau lúc đó, Cận Tông đã biết hình dạng của mây trời, hóa ra chính là dáng vẻ của Lương Đình Không.
【Thông tin truyện】:
Couple: Thiếu gia nhà tài phiệt kiêm Luật sư hư hỏng x Nữ nghiên cứu viên vật lý xinh đẹp, lạnh lùng
Thiết lập nam chính: Giả lãng tử, tên khốn thâm tình, sủng vợ lên trời.
Dò mìn (Cân nhắc kỹ): Nữ chính được xây dựng hình tượng thực dụng, ban đầu chủ động quyến rũ nam chính vì mục đích riêng.
Trước khi thành niên không có bất kỳ miêu tả tình cảm hay thân mật quá giới hạn nào.
Một câu tóm tắt: Tình yêu cuồng nhiệt giữa luật sư lãng tử và nữ nghiên cứu viên xinh đẹp.
Lập ý: Đầy ngập nhiệt huyết đã sôi trào, phải vì chân lý mà đấu tranh.
Các Chương Mới
Danh Sách Chương
- Chương 1: Chiếc hộp mật mã
- Chương 2: Đồng phục JK – Sự cám dỗ ngọt ngào
- Chương 3: Cú trượt “Lá Rụng”
- Chương 4: Phong thái lạnh lùng
- Chương 5: Niềm vui nhân đôi
- Chương 6: Tiết Toán
- Chương 7: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 8: Bên nhau rồi à?
- Chương 9: Cửa hàng tiện lợi
- Chương 10: Thiên đoàn
- Chương 11: Cô bạn nhỏ cùng bàn
- Chương 12: Vị ngọt của kẹo sữa
- Chương 13: Nốt ruồi nơi đuôi mắt
- Chương 14: Rung động
- Chương 15: Chút sủng nịch
- Chương 16: Quá đỗi chói mắt
- Chương 17: Điếu thuốc màu đen
- Chương 18: Quốc tế ca
- Chương 19: Lại gần tôi
- Chương 20: Bạn cùng bàn của cậu
- Chương 21: Váy dài
- Chương 22: Thu dọn tàn cuộc
- Chương 23: Sủng quá mức
- Chương 24: Rạp chiếu phim
- Chương 25: Hẻm Hòe Tửu
- Chương 26: Bài thi
- Chương 27: Ngày mưa
- Chương 28: Bản nhạc piano
- Chương 29: Nhị thế tổ
- Chương 30: Đều là dân chơi
- Chương 31: Say rượu
- Chương 32: Tình ý nơi đầu ngón tay
- Chương 33: Bạn trai tin đồn
- Chương 34: Nụ hôn trong sương đêm
- Chương 35: Giáng sinh
- Chương 36: Ngắm bắn trái tim
- Chương 37: Hình xăm ren trắng
- Chương 38: Chạm vào vảy ngược
- Chương 39: Cho anh danh phận
- Chương 40: Bầu không khí hẹn hò
- Chương 41: Làm nũng
- Chương 42: Trái tim thiếu nữ
- Chương 43: Hồng đào ngọt ngào
- Chương 44: Black Devil
- Chương 45: Tóc hai chùm
- Chương 46: Bể cá và con cá
- Chương 47: Bánh chưng ngọt
- Chương 48: Hai mặt của đồng xu
- Chương 49: Dịu dàng cưng chiều
- Chương 50: Tờ giấy trắng rực rỡ