Cận Tông với gương mặt chết lặng đi đến trước mặt Ngô Nhân Ái, lí nhí gọi một tiếng: "Thầy Ngô, buổi sáng tốt lành ạ."
"Chào buổi sáng. Em ăn sáng chưa? Đi, thầy dẫn em đi tham quan nhà ăn trước." Ngô Nhân ** *n cần hỏi han.
"Em ăn rồi ạ, thầy Ngô." Cận Tông ngoan ngoãn đáp.
Hôm nay trời mưa, nhiệt độ hơi thấp. Nhà trường thông báo mặc váy đồng phục mùa hè để tham dự lễ khai giảng.
Cận Tông mặc áo sơ mi và chân váy đồng phục, chân đi thêm đôi tất trắng cổ cao, mái tóc dài buộc đuôi ngựa chạm đến hõm eo, vai đeo chiếc cặp sách màu xanh biển. Khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay với những đường nét tinh xảo, làn da trắng đến phát sáng. Trông cô như một cô bé ai gặp cũng yêu.
"Ừ, thế chúng ta đi theo lối đi chính lên phòng học nhé. Thầy nói qua một chút, lớp chúng ta hiện có 39 bạn, thêm em nữa là tròn 40. Học kỳ 1 vừa rồi, điểm thi cuối kỳ cao nhất của lớp là 650 điểm, thấp hơn thủ khoa khối của lớp chọn 1 đúng 50 điểm. Nhưng không sao, em đến rồi, biết đâu học kỳ này tình hình sẽ thay đổi."
Xem ra Ngô Nhân Ái đặt kỳ vọng rất cao vào Cận Tông, thầy hy vọng cô sẽ sớm đoạt lấy vị trí đứng đầu khối của trường Triều Lệ.
"Em định thi trường đại học nào?" Đang đi, Ngô Nhân Ái đột nhiên hỏi.
"Thanh Hoa ạ." Cận Tông tùy tiện nói một cái tên.
"Ừm, tốt lắm." Ngô Nhân Ái rất hài lòng. "Thầy thấy điểm Vật lý của em cao ngất ngưởng, sau này em có định theo hướng nghiên cứu không?"
"Để xem sau này thế nào đã ạ."
Trên đường hai người sóng vai đi, có đồng nghiệp quen biết Ngô Nhân Ái đi ngang qua chào hỏi: "Thầy Ngô, ai đây?"
"Học sinh mới của lớp tôi, học bá đấy, giải Nhất Vật lý cấp quốc gia." Ngô Nhân Ái tự hào giới thiệu.
"Chà, lợi hại thế. Lần này thầy Ngô nhặt được bảo bối rồi."
Cận Tông có chút ngượng ngùng. Trước đây khi học ở trường nghề, chưa bao giờ cô được gọi là "học bá".
Suốt dọc đường, Ngô Nhân Ái nhiệt tình giới thiệu mọi thứ cho Cận Tông.
"Bên kia là siêu thị, chỗ đó là ký túc xá nữ. Tòa này là nhà ăn số 1, bên cạnh là nhà ăn số 2, mọi người đều bảo đồ ăn ở nhà ăn số 2 ngon hơn một chút. Góc Đông Bắc kia là phòng thí nghiệm Vật lý, nếu em thực sự hứng thú, sau giờ học có thể đến đó làm thí nghiệm. Phía trước kia, em thấy không, là khu giảng đường, tòa A. Khối 12 có tổng cộng mười lớp, lớp 7 của chúng ta ở tầng 4 bên trái, bên phải là lớp 8."
Khi đưa Cận Tông đến dưới chân khu giảng đường, điện thoại của Ngô Nhân Ái vang lên, văn phòng có việc tìm thầy.
"Em lên trước đi nhé. Chào mừng em về nhà. Ngày đầu tiên có thể hơi bỡ ngỡ, không sao đâu, sau này Triều Lệ chính là nhà của em."
Ngô Nhân Ái dặn dò Cận Tông: "À đúng rồi, chỗ ngồi của em ở bàn cuối cùng. Có một bạn nam, cái cậu đẹp trai nhất ấy, cậu ấy ngồi cùng bàn với em. Em lên là tìm thấy ngay thôi."
Cận Tông im lặng. Làm sao để tìm được cái cột mốc "đẹp trai nhất" này đây?
Thầy Ngô Nhân Ái này thật sự rất khó hiểu. Ôn nhu khó hiểu, dễ gần khó hiểu, và lắm lời một cách khó hiểu.
"Ê ê ê, nghe gì chưa? Nghe gì chưa? Lớp mình sắp có một học bá chuyển đến đấy. Nghe nói là từ trường nghề chuyển sang."
Trong phòng học lớp 12-7, chuông báo sắp vào lớp vừa reo, các học sinh đã tụm năm tụm ba bàn tán về sự kiện mới mẻ đầu học kỳ.
"Chắc là Ngô Nhân Ái đi đào góc tường về đấy. Vũ khí bí mật của thầy Ngô, nghe đồn có thể hạ bệ cả thủ khoa khối của lớp chọn 1."
Tần Ngọc Ngôn đang gục xuống bàn ngủ, vừa mới chợp mắt được một lúc đã bị đám người này làm ồn.
Cậu ta thầm than, Ngô Nhân Ái nghỉ hè rảnh rỗi quá hay sao mà lại đi đào học bá từ trường nghề về.
Chuyện này chẳng khác nào leo cây tìm cá, sai phương hướng hoàn toàn rồi còn đâu. Đám học sinh trường nghề thì lấy đâu ra người học hành tử tế.
Nề nếp trường bên đó tệ hại vô cùng. Đánh nhau trốn học là chuyện nhỏ, nghe nói còn có cả hút chích, m** d*m… Có khi nào thầy Ngô bị lừa rồi không?
Với cái chỉ số IQ của thầy chủ nhiệm nhà mình, khả năng bị lừa là cực cao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!