Chương 18: Quốc tế ca

Sau tiết thể dục, tiết cuối cùng là Âm nhạc.

Trường trung học Thực nghiệm Triều Lệ nổi tiếng với phương châm đào tạo học sinh phát triển toàn diện đức – trí – thể – mỹ – lao, nên dù đã lên lớp 12, nhà trường vẫn sắp xếp tiết Âm nhạc trong thời khóa biểu.

Giáo viên dạy Âm nhạc là một cô giáo trung niên tên Mạch Cầm.

Cô rất thích ăn diện, phong cách trang điểm và ăn mặc lúc nào cũng lòe loẹt sặc sỡ. Khi dạy ở lớp 7, cô đặc biệt ưu ái bộ ba Lương Đình Không, tiết nào cũng phải gọi họ lên hát mới chịu được.

Hôm nay họ tập hát bài Quốc tế ca. Ngày kỷ niệm thành lập trường Triều Lệ vào tháng 11, khối 12 sẽ có tiết mục đại hợp xướng bài hát này.

Lương Đình Không đang chán nản chờ tan học, một tay anh chống cằm, thẫn thờ nhìn vào khoảng không.

Cận Tông ngồi bên cạnh, tay xoay bút bi, lúc không xoay thì lại viết vẽ nguệch ngoạc lên tờ giấy nháp trống trơn.

Trông cô nàng chẳng giống kiểu mọt sách chút nào, thật sự là học bá sao?

Lương Đình Không đến giờ vẫn chưa dám khẳng định người trốn trong phòng dụng cụ thể dục hút thuốc ban nãy là cô.

Nói đúng hơn là không dám tin.

Rốt cuộc cô là kiểu con gái như thế nào?

Cũng giống như việc nói cô là học bá vậy, học bá nào mà lại hút thuốc chứ?

Cuối cùng Lương Đình Không cũng hiểu tại sao cô lúc nào cũng thích ăn kẹo sữa. Là vì cô muốn dùng vị ngọt của kẹo để át đi mùi thuốc lá sau khi hút xong.

"Lương Đình Không, em lên hát đoạn điệp khúc đi." Lương Đình Không đang mải phân tích "thuộc tính" của cô bạn cùng bàn thì bị cô Mạch Cầm gọi tên.

Mọi người hay đùa rằng chắc chắn là cô Mạch Cầm thầm thương trộm nhớ anh, vì tiết nhạc nào không gọi anh hát thì cô cũng bắt anh lên biểu diễn piano.

Lương Đình Không chơi piano rất giỏi, bởi mẹ anh là một nghệ sĩ piano nổi tiếng trong và ngoài nước.

Nhưng anh chưa bao giờ khoe khoang, anh cảm thấy mấy trò thể hiện đó thật ấu trĩ. Anh học piano không phải để lấy le với đám bạn cùng lứa.

Đối với một thiếu gia sinh ra trong nhung lụa như Lương Đình Không, những thứ mà đám trẻ mới lớn thường hứng thú, anh lại chẳng mấy mặn mà.

Tuy nhiên, đầu học kỳ này lại có một việc khiến anh đặc biệt say mê.

Đó chính là phân tích nhân cách của cô bạn cùng bàn học bá có phong cách kỳ lạ ngồi cạnh mình.

Đến giờ Lương Đình Không vẫn không hiểu nổi, tại sao trông cô đáng yêu thế kia mà toàn làm những chuyện đủ khiến cả nhà anh chấn động.

"Lương Đình Không, cô gọi em lên hát đoạn điệp khúc đấy. Bản tiếng Pháp nhé." Cô Mạch Cầm đi đến bên bàn anh, gõ gõ xuống mặt bàn.

Lương Đình Không đành đứng dậy, lắc lắc vai, chẳng cần lấy hơi quá nhiều, hé môi cất tiếng hát: "Debout les damnés de la terre, Debout les forçats de la faim, La raison tonne en son cratère…" 

Giọng anh rất hay, trong trẻo pha chút trầm thấp đầy từ tính mỗi khi lên cao.

Một bài hát cách mạng hào hùng thường dùng để giáo dục tư tưởng trong trường học, qua giọng hát của anh bỗng trở nên gợi cảm lạ thường, như đang hát tình ca vậy.

Tiếng hát vang vọng trong phòng học yên tĩnh, ai nấy đều bị kinh ngạc. Các nữ sinh cảm thấy trái tim mình như bị cào nhẹ, ngứa ngáy xôn xao.

Bài này học sinh Triều Lệ ai cũng biết hát.

Nhưng có thể hát ra cái chất đặc biệt như Lương Đình Không, cả trường chắc chỉ có mình anh.

Cô Mạch Cầm nghe xong vô cùng hài lòng, cao giọng yêu cầu cả lớp: "Các em về nhớ luyện tập đoạn này nhé, lúc đại hợp xướng kỷ niệm ngày thành lập trường nhất định phải hát cho tốt." Tiết mục của khối 12 là đại hợp xướng Quốc tế ca kết hợp nhiều ngôn ngữ.

Chưa kịp về chỗ, cô Mạch Cầm đã tiện thể gọi tên Cận Tông: "Nào, em này, em hát thử đoạn mở đầu xem."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!