Chương 33: Bạn trai tin đồn

Buổi hợp xướng kết thúc, học sinh tản ra, nhiều người cùng nhau ùa về phòng thay đồ.

Cận Tông và Ôn Diễm cũng đi theo đám đông.

Cuối cùng cũng có cơ hội nói chuyện riêng với Cận Tông, Ôn Diễm hỏi ngay: "Cận Tông, tối qua cậu và Lương Đình Không không xảy ra chuyện gì chứ?"

Cận Tông trả lời: "Không có."

"Tối qua cậu ấy gọi điện cho tớ, bảo tớ nói dối với bà nội cậu là cậu ngủ ở nhà tớ. Tớ làm theo rồi." Ôn Diễm nhắc lại chuyện tối qua. "Hôm nay về cậu nhớ đừng lỡ miệng đấy nhé. Có phải tối qua cậu đến tiệc sinh nhật Ngũ Minh Vĩ không?"

"Ừ, tớ tặng găng tay của cậu giúp cậu rồi. Ngũ Minh Vĩ đã nhận." Tối qua dù sao cô cũng coi như hoàn thành được mục đích ban đầu khi đến đó.

"Thật á?" Đôi mắt trong veo như nai con của Ôn Diễm ánh lên niềm vui sướng.

"Thật." Cận Tông gật đầu. "Cậu cứ chờ xem, cậu ta sẽ đeo đến trường cho mà xem."

Ôn Diễm ngượng ngùng, lí nhí phủ nhận: "Chắc cậu ấy không đeo đâu, nhưng mà chỉ cần cậu ấy chịu nhận là tớ vui lắm rồi."

Nhìn dáng vẻ một lòng một dạ vì Ngũ Minh Vĩ của Ôn Diễm, Cận Tông bỗng nhận ra mình không còn quá phản cảm với kiểu tình cảm thiếu nữ này của bạn nữa.

Trải qua đêm qua, hình như cô đã lờ mờ hiểu được một chút cảm giác thích một người là thế nào.

Có phải giống như lúc nãy đứng trên sân khấu hợp xướng, cô đứng cách anh không xa, trong lòng không kìm được những rung động xao xuyến, cứ lén nhìn về phía Lương Đình Không?

Mỗi thiếu nữ đều nên có một chàng trai trong tim, người đó là trăng thanh gió mát, là ngàn sao lấp lánh, là phương hướng duy nhất mà cô ấy muốn lao tới khi bàng hoàng lạc lối. Đó mới là thanh xuân trọn vẹn.

Cận Tông đang nói chuyện với Ôn Diễm thì một nam sinh vừa cùng họ hợp xướng bước tới.

Cậu ta nho nhã lịch sự đưa cho Cận Tông một tấm thiệp.

Cận Tông nhướng mày nhìn cậu ta, cô không quen người này, không biết cậu ta là ai, không phải học sinh lớp 7, cũng không phải người cùng dãy hành lang lớp học với họ.

Cô mới chuyển đến nên cũng chưa biết nhiều người trong trường.

"Lâm Du Hân. Là Lâm Du Hân đấy." Ôn Diễm thì thầm vào tai Cận Tông.

Cận Tông vẫn chưa nhớ ra.

"Là người lớp chọn 1, được tuyển thẳng vào Thanh Hoa ấy. Hồi khai giảng cậu ấy đứng trên bục cờ phát biểu với tư cách đại diện học sinh đấy." Ôn Diễm nhắc lại lần nữa.

Cuối cùng Cận Tông cũng nhớ ra.

Là cựu thủ khoa khối 12 của trường Thực nghiệm Triều Lệ, Lâm Du Hân.

Sau khi cô chuyển đến, cậu ta tụt xuống hạng hai.

"Nghe cô Hoàng nói văn phong tiếng Anh của cậu rất tốt, tớ chép tặng cậu một bài thơ." Lâm Du Hân mỉm cười nói với cô gái đang ngơ ngác nhưng vẫn giữ vẻ lạnh lùng.

"Nếu có hứng thú, tan học chúng ta cùng thảo luận nhé." Giọng nói của cậu ta rất nhẹ nhàng, toát lên vẻ vô cùng dịu dàng.

"Tan học tôi không rảnh." Cận Tông trả lời, ánh mắt lướt qua tấm thiệp.

Lâm Du Hân chép một bài thơ sonnet của nhà thơ Anh Keats.

Đây có lẽ là cách tỏ tình hàm súc của giới học bá, không viết thư tình trực tiếp mà chép thơ tình, sau đó lấy cớ thảo luận văn học.

"Không sao, ngày mai, ngày kia, hay ngày kìa tan học đều được. Tớ đợi cậu ở thư viện." Nụ cười vẫn luôn thường trực trên khuôn mặt thanh tú của Lâm Du Hân.

"Tôi không thích Keats." Cận Tông định trả lại tấm thiệp thơ tình cho Lâm Du Hân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!