Chương 35: Giáng sinh

Kể từ lần cùng đến quán lẩu niêu nhà Vương Việt, Trần Mộc Vũ và Cận Tông đã trở nên quen biết. Thỉnh thoảng tan học, Trần Mộc Vũ lại rủ Cận Tông đi ăn cơm, và địa điểm quen thuộc vẫn là quán lẩu nhà Vương Việt.

Trần Mộc Vũ học trường Nam Sơn. Ngôi trường này toàn là những học sinh ưu tú, hoặc là thành tích văn hóa cực đỉnh, hoặc là có năng khiếu nghệ thuật xuất sắc. Học phí ở đó đắt cắt cổ.

Trần Mộc Vũ là học sinh năng khiếu nghệ thuật, cô ấy muốn thi vào Học viện Múa. Cô gái tên Ngô Đàn Lệ, người đã kéo Lương Đình Không đi xem biểu diễn sau buổi hợp xướng kỷ niệm thành lập trường lần trước, chính là đối thủ sống còn của Trần Mộc Vũ trong kỳ thi sắp tới. Hai người họ đều nhắm đến cùng một trường múa, cùng một chuyên ngành mà mỗi năm chỉ tuyển vài người. Ai tốt nghiệp từ đó ra cũng đều trở thành diễn viên múa chính của các đoàn vũ kịch danh tiếng.

Trần Mộc Vũ biết Ngô Đàn Lệ muốn lợi dụng quan hệ nhà Lương Đình Không để đi cửa sau.

Mẹ Lương Đình Không là nghệ sĩ piano nổi tiếng thế giới, quen biết rất nhiều tên tuổi lớn trong giới âm nhạc cổ điển và múa. Nếu có thể cặp kè với Lương Đình Không, sự nghiệp sau này của Ngô Đàn Lệ coi như một bước lên mây.

Hôm nay là thứ Tư, Trần Mộc Vũ biết Ngô Đàn Lệ lại giở trò quấn lấy Lương Đình Không.

Cô nàng tức tối nói với Cận Tông: "Cận Tông, cậu không thể công khai dằn mặt con nhỏ Ngô Đàn Lệ đó một trận sao? Bảo cậu ta đừng có làm phiền người đàn ông của cậu nữa, nói cho cậu ta biết Lương Đình Không là chậu đã có hoa rồi."

Cận Tông đang cắm cúi ăn lẩu, nghe vậy suýt bị bỏng lưỡi.

Cô ngạc nhiên nhìn Trần Mộc Vũ, không hiểu sao cô ấy lại gán cho Lương Đình Không cái danh xưng đó.

Lương Đình Không trở thành người đàn ông của Cận Tông từ bao giờ thế?

Cận Tông nuốt miếng đậu phụ cuộn cải thảo trong miệng xuống, nói: "Người đàn ông của tớ không phải là Lương Đình Không."

"Nhưng Tần Ngọc Ngôn và Ngũ Minh Vĩ đều nói thế mà." Trần Mộc Vũ cười hì hì. "Bọn họ nói hai người đang hẹn hò, thi cuối kỳ xong là đi nhà nghỉ luôn đấy."

Cận Tông sặc sụa, vội lấy giấy lau miệng, xong xuôi mới nói: "Họ nói linh tinh đấy."

Trần Mộc Vũ hỏi: "Chẳng lẽ cậu không có cảm giác gì với cậu ấy à? Có vẻ cậu ấy thích cậu lắm mà."

Trần Mộc Vũ và Tần Ngọc Ngôn là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau, cô ấy chơi rất thân với nhóm con trai bọn họ. Trần Mộc Vũ chưa từng thấy Lương Đình Không để tâm đến cô gái nào như vậy.

Sau này Trần Mộc Vũ mới biết lý do tối hôm đó họ đến nhà Vương Việt ăn lẩu.

Là vì hôm đó là sinh nhật Cận Tông.

Vốn dĩ quán lẩu nhà Vương Việt định mấy ngày nữa mới khai trương, nhưng Lương Đình Không yêu cầu họ mở sớm hơn để kịp sinh nhật Cận Tông.

Cận Tông có xuất thân khác biệt, chắc chắn sẽ không chấp nhận kiểu tổ chức sinh nhật phô trương lãng phí của họ.

Cho nên, tối hôm đó, điều Lương Đình Không muốn mang lại cho cô là sự ấm áp.

Để mọi người cùng cô quây quần bên nồi lẩu sôi sùng sục, để cô cảm nhận được sự ấm áp của tình người bình dị.

Trần Mộc Vũ nghe phong thanh về gia cảnh của Cận Tông, thực lòng cảm động trước cách Lương Đình Không tổ chức sinh nhật cho cô.

Mẹ kiếp, đây đúng chuẩn là bí kíp cưng chiều vợ yêu rồi còn gì.

"Chúng tớ chỉ là bạn cùng bàn thôi." Cận Tông đặt đũa xuống, lấy thìa múc canh cho mình.

Một lúc sau, Vương Việt từ bếp đi ra, hỏi Trần Mộc Vũ: "Tối nay cậu có tập múa không?"

"Có chứ. Lương Đình Không viết cho tôi một bản nhạc, tháng sau đi thi tôi định múa bài đó."

Cận Tông nghe thấy vậy liền chú ý.

Lương Đình Không còn biết viết nhạc phổ ư?

"Đúng rồi, trường các cậu sắp có Lễ hội Hoa đán chào năm mới nhỉ, cậu định tặng đại ca cậu quà gì?" Trần Mộc Vũ hỏi Vương Việt.

Trần Mộc Vũ biết trường Triều Lệ có một truyền thống, đó là tặng quà vào dịp năm mới. Họ lấy Nho giáo làm gốc rễ giáo dục, đề cao tình yêu thương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!