Kể từ khi Cố Khuynh trở về, Cận Tông bắt đầu cố tình xa lánh Lương Đình Không.
Đêm mất điện hôm ấy, sự xuất hiện của Cố Khuynh như một lời nhắc nhở về xuất thân của cô.
Cô và Cố Khuynh là cùng một loại người, chỉ khác là cô muốn dùng con đường học vấn để thay đổi vận mệnh, còn Cố Khuynh muốn dựa vào việc lăn lộn ngoài xã hội để làm giàu.
Họ đều là những đứa trẻ có số phận hẩm hiu lớn lên từ khu ổ chuột, không có gia thế chống lưng, người nhà chẳng thể giúp đỡ được gì. Ngược lại, họ phải sớm trưởng thành, sớm gánh vác trách nhiệm chăm sóc gia đình.
Rất nhiều lần tan học Lương Đình Không hẹn cô ra ngoài, cô đều tìm cớ từ chối.
Buổi tối, anh nhắn tin trêu ghẹo, cô cũng không trả lời.
Thời gian cứ thế trôi đi. Cận Tông vẫn giữ thái độ dửng dưng lạnh nhạt trước cảnh tượng các nữ sinh lớp khác thay phiên nhau đến lớp 7 tìm Lương Đình Không, chủ động sà vào lòng anh.
Vì hoạt động hợp xướng đã kết thúc nên cô cũng không còn cơ hội gặp anh trong lúc tập luyện nữa.
Cứ tưởng mọi chuyện giữa hai người sẽ dần nguội lạnh như thế, thì hôm nay, một cơ hội lại kéo họ lại gần nhau.
Sáng nay giờ trả bài là môn Văn.
Cận Tông ngồi tại chỗ, lẩm nhẩm học thuộc lòng bài văn ngôn.
Vương Việt ngồi bàn trên bỗng quay lại gọi cô: "Cận Tông, chiều nay tan học đến nhà tôi chơi đi." Cậu ta cười tươi rói, ánh mắt chân thành.
"Hả?" Cận Tông không hiểu ý cậu ta.
"Là mời cậu đến ăn cơm ấy mà. Hôm nay quán cơm nhà tôi khai trương, ba mẹ bảo tôi mời vài người bạn thân thiết đến chung vui cho xôm tụ." Vương Việt nói.
Cận Tông sững sờ, không ngờ Vương Việt lại coi cô là bạn. Cô chuyển đến Triều Lệ chưa lâu, nhưng lời ra tiếng vào về cô thì nhiều vô kể.
Cô vẫn luôn cho rằng ngoài đại thiếu gia dở hơi thích gây sự như Lương Đình Không ra thì chẳng ai thèm chủ động tiếp cận mình.
Vốn không giỏi xã giao, Cận Tông suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Thứ Sáu tôi phải làm thêm ở cửa hàng tiện lợi." Dù hơi bất ngờ và vui vẻ, nhưng cô vẫn ngại tiếp xúc với mọi người.
Vương Việt cười sảng khoái: "Không đổi ca được à? Mẹ tôi làm lẩu niêu ngon lắm đấy. Bọn Tần Ngọc Ngôn cũng đến cả."
Giữa ngày đông lạnh giá, nghe đến lẩu niêu nóng hổi bốc hơi nghi ngút là đã thấy ấm lòng rồi.
Khi Cận Tông định từ chối tiếp thì Lương Đình Không đã nhanh miệng trả lời thay: "Được rồi, bảo mẹ cậu chuẩn bị nhiều đồ nhúng vào, bọn này ăn khỏe lắm đấy. Cận Tông cũng ăn nhiều lắm."
Cận Tông lườm anh, tỏ vẻ không vui: "Ai ăn nhiều chứ?"
"Cậu chứ ai." Lương Đình Không cười như không cười, chống cằm nhìn cô. "Không phải ăn nhiều thì sao mấy ngày nay cậu bơ tôi thế hả?"
Cận Tông hỏi vặn lại: "Dựa vào đâu mà tôi phải để ý đến cậu? Cậu nói thầy Ngô đi, tôi không phụ đạo cho cậu được nữa đâu."
Lương Đình Không ngả người ra sau ghế, chân tay duỗi thoải mái, nhìn chằm chằm cô với vẻ ung dung mà lưu manh, không chút khách khí nói: "Sáng sớm đã giở chứng gì thế, tin tôi hôn cậu ngay trước mặt cả lớp không?"
Vừa dứt lời, Tần Ngọc Ngôn đang chơi game ở bàn trên quay phắt lại, cổ vũ nhiệt tình: "Không gia, tao chỉ sợ mày không dám thôi. Làm mẫu cho anh em xem đi, xin mày đấy."
"Các cậu đùa giỡn kiểu lưu manh gì thế? Có nói chuyện tử tế được không hả." Cận Tông cảm thấy dù sao họ cũng là học sinh trường trọng điểm, sao ngôn hành cử chỉ còn ngông cuồng hơn cả đám du côn như Cố Khuynh thế này.
"Không nói chuyện tử tế được đấy, biết thế nào là "ngoài vòng pháp luật" không? Chính là bọn này đấy." Lương Đình Không lười biếng đáp.
"Đúng đấy, cho nên chiều nay tan học cậu nhất định phải đi cùng bọn tôi đến nhà Vương Việt. Người ta đã mở lời mời rồi, cậu không đi là thế nào?" Tần Ngọc Ngôn chất vấn.
"…" Cận Tông cứng họng.
Lương Đình Không bồi thêm: "Rủ cả cô bạn thân lớp 5 họ Ôn của cậu đi cùng nữa, Ngũ Minh Vĩ cũng đến đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!