Chương 47: Bánh chưng ngọt

Ngày hôm sau là kỳ thi cuối kỳ của học kỳ này.

Sáng sớm Cận Tông đến lớp đã thấy mặt mày Lương Đình Khôn bí xì, cô còn tưởng anh lo lắng vì kỳ thi.

Cô nhìn anh một cái thật nghiêm túc, thế mà Lương Đình Không lại giả vờ không thấy, anh quay sang nói chuyện với Vương Việt.

"Không gia, lần này mày có định cùng Đại ca Tông thi nhất khối nữa không?" Vương Việt tò mò hỏi. "Mày nói thành tích này tốt thế, sao trước kia mày chẳng thèm làm bài thi? Giờ Đại ca Tông ngồi cạnh mày, làm bạn cùng bàn với mày, mày lại múa bút thành văn, viết đáp án đúng bay bướm. Không gia, có phải mày tìm thấy tình yêu với Đại ca Tông rồi không?"

Hôm nay Lương Đình Không cực kỳ khó ở, anh lắc lắc khuôn mặt đẹp trai, giọng điệu đầy mùi thuốc súng, chậm rãi nói với Vương Việt: "Mày thấy có khả năng không? Loại học sinh cá biệt như tao sao có thể cùng Đại ca Tông ưu tú của mày chạm vào thứ huyền ảo như tình yêu được?"

Vương Việt ngơ ngác.

"Không phải chứ, chẳng phải hai người đã chính thức yêu nhau từ sau kỳ nghỉ lễ Tết Dương lịch rồi sao?" Vương Việt bắt đầu nghi ngờ nhận thức của chính mình.

Ít nhất thì Vương Việt tưởng là như vậy.

"Không yêu đương gì hết, đừng nói bậy." Lương Đình Không nghiêm túc đính chính với Vương Việt.

Cận Tông nhìn anh, cô tự hỏi sao hôm nay anh lại giở chứng "trà xanh" thế này. Hôm qua lúc chia tay anh vẫn còn bình thường mà.

"Đại ca Tông của mày à? Hừ, đúng là yêu nghiệt họa quốc. Chuyên đi phóng hỏa đốt nhà người ta, đi đến đâu là gây họa đến đấy, không làm loạn thì không chịu được, ghê gớm thật đấy."

Lương Đình Không vừa nói vừa xách cặp đứng dậy, mắt lướt qua sơ đồ thi trên bảng rồi đi thẳng ra hành lang ngồi đợi.

Cận Tông nhất thời không hiểu anh phát điên cái gì.

Vẫn là Vương Việt hiểu đại ca mình nhất, cậu ta cười cười, nói toạc ra lý do cho những hành động kỳ quặc của Lương Đình Không.

Vương Việt nói: "Kỹ thuật ghen tuông nhà ai đỉnh, đương nhiên là Không gia nhà tôi là đỉnh nhất rồi."

Nói xong, Vương Việt quay sang hỏi Cận Tông: "Đại ca Tông, hôm qua tan học cậu đi "dã chiến" với ai thế? Nhìn xem, sáng sớm đã chọc Không gia tức điên lên rồi, giờ cậu ta cứ như oán phụ ấy."

Lúc này Cận Tông mới phản ứng lại, Lương Đình Không đang ghen với Cố Khuynh.

Hôm qua rõ ràng cô đi công viên với Cố Khuynh, nhưng lại nói dối Lương Đình Không là đưa Vương Nhứ Lam đi khám bệnh.

Cô đã lừa anh trước.

Nhưng sao anh biết được nhỉ?

Cận Tông chép miệng: "Thì cứ để anh ấy làm oán phụ đi."

Lương Đình Không nghe thấy, anh càng tức điên hơn, vừa tủi thân vừa bực bội lườm Cận Tông một cái cháy mắt, rồi anh đặt mông ngồi xuống chỗ thi ngoài hành lang.

Vương Việt đứng ra giảng hòa, cười khuyên giải Lương Đình Không: "Không gia, đừng giận nữa mà, Đại ca Tông chọc giận mày chỗ nào, mày cứ nói ra, Đại ca Tông sẽ sửa."

"Sửa cái rắm, đúng là chứng nào tật nấy, dạy mãi không sửa!" Lương Đình Không nghiến răng, chửi thầm một câu.

Chỗ ngồi thi của Cận Tông ở trong lớp, Lương Đình Không ở ngoài hành lang. Nếu Cận Tông không chủ động bắt chuyện, có lẽ hôm nay họ sẽ chẳng nói với nhau câu nào.

Nhưng trong cặp Cận Tông có mang theo một món đồ cho anh, là Vương Nhứ Lam nói đưa cho anh.

Là bánh chưng nếp, Vương Nhứ Lam gói tối qua. Bà từng mở tiệm bánh chưng, biết gói đủ loại hương vị, sau này sức khỏe yếu nên nghỉ bán.

Hôm qua bà cụ hứng lên gói một nồi bánh chưng to, mang biếu nhà Cố Khuynh và hàng xóm xung quanh, cuối cùng còn thừa mấy xâu, bà bèn hỏi Cận Tông có muốn mang cho bạn cùng lớp không.

Cận Tông luôn bị cô lập ở trường, trước đây cô chưa từng làm chuyện này.

Trước đây Vương Nhứ Lam cũng chưa từng nói cô mang đồ cho bạn, nhưng lần này, khi cô chuyển đến Triều Lệ, bà nhận thấy cô cháu gái có chút thay đổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!