Giọng nói của người đàn ông không chỉ hát hay mà nói lời tình tứ cũng mê người. Lần trước anh dùng tay và môi, lần này, anh không cho Cận Tông cơ hội đó nữa.
Sự ghen tuông nuốt chửng trái tim anh.
Bóng dáng hai người đan xen vào nhau in trên bức tường thấp của gác xép.
Tấm lưng thẳng tắp của Lương Đình Không lúc thì căng cứng, lúc lại thả lỏng. Mỗi động tác đều mang theo sức mạnh mãnh liệt nhất.
"Em yêu, anh là người đầu tiên và cũng là người duy nhất."
Những lời nói tàn nhẫn được anh thốt ra bằng giọng điệu ngọt ngào say đắm, thế mà lại có tác dụng xoa dịu.
Anh uống say, nhưng nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của cô, cơn say cuối cùng cũng tỉnh một nửa.
Động tác và giọng điệu đều trở nên nhẹ nhàng, anh dỗ dành, lừa gạt cô.
Nửa đêm, Lương Đình Không bế Cận Tông đi tắm.
Lúc đi ra, anh không đứng vững, vấp phải chiếc ghế đàn, cả hai ngã vào cây đàn piano.
Trên người Cận Tông chỉ khoác hờ chiếc áo sơ mi nam được anh kịp thời đỡ lấy, cô không bị đập eo vào đàn.
Khuôn mặt trắng nõn và xương quai xanh mảnh mai của cô nổi bật trên nền đàn piano sơn mài đen bóng, trông càng thêm quyến rũ chết người.
Lương Đình Không lại giơ tay nắm lấy vạt áo cô.
Cận Tông ngăn anh lại, lạnh lùng nói: "Em đã hứa với chị Phương Tề Hân ngày mai đi chụp ảnh giúp chị ấy rồi. Anh xem bây giờ là mấy giờ rồi?" Ý là cô muốn ngủ.
"Được rồi." Lương Đình Không đã được giải tỏa, anh tắm rửa sạch sẽ, rượu cũng tỉnh, anh thay một bộ quần áo thường ngày, bế Cận Tông lên giường.
Để chuộc lỗi, anh cố tình tỏ ra ân cần, đồng ý ngay tắp lự: "Em ngủ đi."
Nói xong, anh tắt đèn.
Cận Tông tưởng anh tha cho cô thật.
Cho đến khi lồng ngực rắn chắc của anh lại đè xuống. Anh đặc biệt thích hình xăm dải ren trên đùi cô, càng chơi đùa càng hưng phấn.
"Lương Đình Không!" Cận Tông thở dài, cô tự hỏi có phải mình đang gặp một con thú hoang đ*ng d*c không. Dù có là "eo chó đực" đi nữa, vặn vẹo mãi thế này không sợ gãy sao.
"Em ngủ đi. Để anh làm." Lương Đình Không nói.
"Anh thế này thì em ngủ kiểu gì?" Cận Tông hỏi.
"Vậy em nói… thích anh đi." Anh cho Cận Tông hai sự lựa chọn. Hoặc là bị anh giày vò thêm một trận tơi bời, hoặc là nói thích anh.
Lương Đình Không nghĩ, đầu óc học bá chắc chắn sẽ tính toán được ngay cái nào lợi cái nào hại.
Cận Tông không muốn chịu khổ thêm nữa.
Trong bóng tối, cô đưa tay xoa đầu anh, chịu thua, cô chỉ muốn nhanh chóng đi ngủ, dịu dàng dỗ dành anh: "Em, thích anh."
"…"
Sau đó, Lương Đình Không im lặng rất lâu, cũng không có động tác gì.
Sự nôn nóng, bạo ngược và vô lý nảy sinh trong lòng anh từ lúc gặp Trịnh Cung chiều nay bỗng chốc tan biến không còn một mảnh.
Lương Đình Không đang cúi người trước ngực cô, nhẹ nhàng áp mặt vào má Cận Tông, chạm môi, hôn nhẹ lên cái miệng nhỏ cuối cùng cũng chịu nói thích anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!