Hiệu trưởng bước xuống từ bục cờ, thấy micro không đủ sức răn đe, liền cầm lấy cái loa lớn, vặn âm lượng lên mức tối đa, gầm lên với đám học sinh đang làm loạn:
"Trong mắt các em có còn có kỷ luật nhà trường không hả?! Hả? "Sáng mài giũa, tối kiên trì", các em có xứng đáng làm người của Triều Lệ không?! Dám tụ tập đánh nhau ngay trước mặt hiệu trưởng, các em là lưu manh hay sao?! Tất cả cút lên phòng giáo vụ ngay cho tôi! Vừa rồi đứa nào tham gia đánh nhau, tất cả mời phụ huynh, tất cả ghi lỗi vi phạm nặng! Đứa nào không muốn học thì thôi học ngay lập tức!"
Ngô Nhân Ái và Cảnh Mẫn đều cảm thấy như sắp kiệt sức. Dạy học ở Triều Lệ bao lâu nay, đây là lần đầu tiên họ gặp phải chuyện động trời thế này.
Tính chất sự việc quá nghiêm trọng, dám ngang nhiên kéo bè kéo lũ đánh nhau ngay khi toàn trường đang tập trung đông đủ.
Cho dù nhóm Lương Đình Không có ngỗ nghịch đến đâu, trước đây cũng chưa từng làm chuyện tày đình đến mức này.
Lớp 12-5 có mười hai người bị lôi lên phòng giáo vụ, còn lớp 12-7 chỉ có ba người nhóm Lương Đình Không.
Hiệu trưởng và chủ nhiệm giáo dục tức giận đến mức thở không ra hơi.
Kẻ khởi xướng sự kiện tồi tệ này, Lương Đình Không, bị "chăm sóc" đặc biệt.
"Lương Đình Không, nói đi, tại sao em lại gây sự?" Chủ nhiệm giáo dục Dương Trị hỏi.
Thầy Dương Trị rất quen mặt với "trùm trường" lớp 7 này, bởi vì họ thường xuyên vi phạm kỷ luật và thầy luôn là người phải xử phạt họ.
Thầy Dương biết nhóm này còn có biệt danh là "băng đảng ngang ngược", ngụ ý họ đi ngang trong trường không coi ai ra gì.
Trước đây họ có bốn người, học kỳ này Trịnh Sơ Dương chuyển trường, còn lại ba người. Khai giảng được gần một tháng rồi mà họ chưa gây chuyện gì.
Thầy Dương còn tưởng chủ nhiệm lớp Ngô Nhân Ái đã tìm ra cách trị được họ.
Ai ngờ họ lại "ém hàng" chờ tung chiêu lớn, dám công khai đánh nhau ngay trong giờ chào cờ.
"Lương Đình Không, thầy đang hỏi em đấy." Không nhận được câu trả lời, thầy Dương hỏi lại lần nữa.
"Nhìn Trần Chiêu Minh ngứa mắt ạ." lúc này Lương Đình Không mới đủng đỉnh trả lời.
Trần Chiêu Minh bị thương không nhẹ, đã được giáo viên chủ nhiệm lớp đưa xuống phòng y tế xử lý vết thương nên hiện tại không có mặt ở đây.
"Sao lại ngứa mắt?" Thầy Dương vặn hỏi.
Hiệu trưởng ngồi một bên uống nước, uống thuốc hạ huyết áp, ông thực sự bị chọc tức không nhẹ.
Mười hai nam sinh lớp 5 đứng túm tụm một chỗ, đông người nhưng lép vế.
Ngay từ khí thế đã thua đứt ba trùm trường lớp 7.
Ba người này ở Triều Lệ không ai là không biết, hôm nay có lẽ là trường hợp quá đặc biệt.
Lúc Lương Đình Không lao vào hàng ngũ lớp 5, ban đầu bọn họ không nhận ra là anh, vì lúc đó toàn trường đều mặc đồng phục giống nhau.
Họ chỉ thấy tên này quá ngông cuồng, dám chọn lúc này để gây sự.
Đến khi nhận ra anh là Lương Đình Không của "bộ tứ Lương – Tần – Trịnh – Ngũ" thì họ đã ra tay rồi, mà hai người anh em tốt của anh cũng đã lao tới.
Ba cao thủ đánh nhau bắt đầu hành hung, họ không thể không đánh trả.
Đối với nam sinh lớp 5, đây là trận chiến nếu không bốc đồng thì đã không phải đánh.
Còn với nhóm Lương Đình Không, trận này thích thì đánh, làm gì được nhau nào.
"Lương Đình Không! Em quá phóng túng, vô kỷ luật! Cần phải quản lý nghiêm khắc! Ghi lỗi vi phạm nặng! Lưu lại trường để xem xét hạnh kiểm!" Hiệu trưởng Lỗ Dật Dân vẫn chưa hết kích động.
Lương Đình Không khinh thường liếc nhìn hiệu trưởng Lỗ, nhàn nhạt nói: "Được thôi, nhưng Trần Chiêu Minh cũng phải bị ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!