Chương 41: Làm nũng

Trên đường đi, Lương Đình Không bật dàn âm thanh, anh hỏi ý kiến Cận Tông: "Em muốn nghe gì?"

"Châu Kiệt Luân." Cận Tông buột miệng trả lời.

Trong những tình huống như thế này, các cô gái thường sẽ tỏ ra mình thật nghệ thuật, kể tên một vài nghệ sĩ indie ít người biết đến, để các chàng trai cảm thấy họ có gu thưởng thức đặc biệt.

Lương Đình Không luôn được vây quanh bởi rất nhiều cô gái, và anh cũng từng lái xe chở họ đi chơi.

Anh đã gặp trường hợp này không biết bao nhiêu lần. Lương Đình Không luôn rất ga lăng, chiều theo ý họ, tôn trọng sở thích của họ, bật những bài hát và bản nhạc họ muốn nghe.

Nhưng đây là lần đầu tiên anh gặp một cô gái nói ra cái tên Châu Kiệt Luân một cách qua loa và tự nhiên đến thế.

"Cận Tông, em có thần tượng ai không?" Lương Đình Không hỏi. Anh ngồi cùng bàn với cô bao lâu nay, anh chưa từng thấy cô bộc lộ chút tiềm năng nào của một fan girl.

"Không." Cận Tông trả lời.

"Sao em không thích mấy anh chàng idol đang nổi đình nổi đám bây giờ nhỉ?" Lương Đình Không tò mò. Hình như trong trường, mười cô thì có đến tám, chín cô theo đuổi thần tượng.

Nhưng Cận Tông thực sự không quan tâm.

"Em không có tiền." Cận Tông nói thẳng. "Anh có biết bây giờ tham gia fanclub tốn kém thế nào không? Nào là cày số liệu cho idol, góp vốn mua quà đắt tiền, rồi còn phải ra sân bay đón đưa…"

Cô chẳng ngại cho Lương Đình Không biết cô nghèo rớt mồng tơi.

"Không theo đuổi thần tượng cũng tốt." Lương Đình Không đánh giá, sau đó nghiêm túc yêu cầu Cận Tông: "Sau này em theo đuổi anh là được, anh không cần cày bảng xếp hạng, không cần cày số liệu, không cần quà cáp đắt tiền, cũng không cần ra sân bay đón đưa."

Không ngờ anh chẳng hề chê cô nghèo, Cận Tông cười: "Anh bớt đắc ý đi, em thèm mà theo đuổi anh." Cô cười, đôi môi hồng phấn vừa bị anh hôn cong lên, hai má lúm đồng tiền hiện rõ.

Cô rất ít khi cười như vậy, khi cười lên trông cực kỳ đáng yêu.

Bởi vì cô cảm nhận rõ ràng rằng, sự độc lập và lập dị của cô đều được Lương Đình Không chấp nhận vô điều kiện.

Anh cảm thấy cô cái gì cũng tốt, đặc biệt là những điểm khác biệt với mọi người, cũng đều tốt.

Dù so với bạn bè đồng trang lứa, cô có hành xử khác người đến đâu, thì trong mắt Lương Đình Không, cô vẫn đáng yêu vô cùng.

Trong xe vang lên nhạc của Châu Kiệt Luân, vừa hay đến một bài hát ngọt ngào, Cận Tông nghe mà thấy vui vẻ lạ thường.

Đó là bài Không thể mở lời.

Lời bài hát có câu: "Anh nhất định sẽ che chở em, và chọc em cười."

Hai người nói xong chủ đề này lại chuyển sang chủ đề khác.

Lần này là về Nghiêm Lệ.

Tuy Cận Tông không phải người hay hóng hớt, nhưng cô đặc biệt hứng thú với Nghiêm Lệ.

Vừa nãy cô đã lên mạng tra cứu, phát hiện Nghiêm Lệ quả thực là một tài năng âm nhạc xuất chúng.

Tại sao anh ta lại lưu lạc đến con hẻm nhỏ vô danh này, mở một cửa hàng nhạc cụ ế ẩm cả tháng không có khách? Cận Tông rất muốn biết.

"Nghiêm Lệ bị tai nạn xe thật sự là vì bạn gái à?" Cận Tông nghiêm túc tìm hiểu.

"Sao em hóng hớt thế nhỉ. Bình thường có thấy em hỏi han gì về anh đâu. Có phải em có tình ý đặc biệt gì với ông chú già như Nghiêm Lệ không đấy?"

Nhớ lại chuyện cô không có bố, lần trước say rượu ở Huyễn Đảo cứ gọi bố ơi bố à, Lương Đình Không nhíu mày, giáo huấn cô: "Em bớt mấy cái suy nghĩ linh tinh đó đi được không."

"Em chỉ muốn hỏi thôi mà." Cận Tông nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!