Thân hình cao gầy gọn gàng của anh càng lúc càng áp sát.
Nhận ra anh thực sự động lòng rồi, Cận Tông dùng sức đẩy Lương Đình Không ra: "Nhưng em không muốn." Cô cảm thấy anh quá dính người, ngày nào cũng hôn hít, ở trường cũng chẳng kiêng dè gì.
"Vừa nãy ở văn phòng thầy, anh bảo em thi trường nào thì anh thi trường đó là có ý gì?" Cận Tông hỏi.
"Cái này gọi là thuyền theo lái, gái theo chồng. Thế mà em cũng không hiểu à?" Lương Đình Không nghịch một lọn tóc của Cận Tông, nhẹ nhàng quấn quanh ngón tay. Cuối cùng anh cũng hiểu câu "ngón tay quấn quanh sự dịu dàng" trong sách văn học nghĩa là gì. Giọng điệu anh mềm mại tán tỉnh cô.
"Cút đi." Cận Tông không thèm để ý đến thái độ cợt nhả của anh.
"Gì cơ, em cướp mất sự trong trắng của anh rồi, thì em phải chịu trách nhiệm với anh chứ?"
Lương Đình Không vẫn không giận. Dường như khi không nghiêm túc, anh luôn mang vẻ lười biếng, cười như không cười thế này.
Cận Tông dở khóc dở cười: "Anh dai như đỉa ấy."
"Thì cũng tại em câu dẫn giỏi quá thôi." Anh nhếch môi, ánh mắt đầy trêu chọc.
"…" Cận Tông bó tay, không đỡ nổi.
Lương Đình Không đích thị là ông tổ của những lời cợt nhả và th* t*c.
"Tan học đi Sương Mù Bay với anh, bọn Tần Ngọc Ngôn rủ đánh bóng bàn đấy."
"Không đi, em bận rồi."
"Đã hẹn rồi mà, anh nói với bọn nó là em sẽ đi." Lương Đình Không giả bộ đáng thương, cầu xin. "Em không đi, anh mất mặt lắm."
"Tan học em có việc thật mà."
"Việc gì?"
Cận Tông suy nghĩ một chút, quyết định không nói thật. "Em phải đưa bà đi khám bệnh."
Thực ra cô đã hẹn trước với Cố Khuynh, ngày mai anh ta đi rồi. Cận Tông muốn đi tiễn anh ta.
Cận Tông biết nếu nói thật với Lương Đình Không, chắc chắn anh lại ghen lồng lộn lên cho xem.
Đêm hôm đó, chính vì ghen với Cố Khuynh mà anh mới làm tới cùng với cô. Đó là một sự ghen tuông mạnh mẽ có thể nuốt chửng lý trí, khiến anh đánh mất chính mình.
Nghĩ lại cũng phải, người như anh, muốn gì mà chẳng được chứ.
Ánh nắng 10 giờ sáng chiếu từ phía sau lưng anh, khiến cả người anh tỏa sáng rực rỡ.
"Được rồi, vậy em định đền bù cho anh thế nào đây?" Lương Đình Không không nghi ngờ lời nói dối của Cận Tông.
Anh cúi thấp đầu, dùng bóng dáng mình bao trùm lấy khuôn mặt Cận Tông, khuôn mặt như trái vải vừa bóc vỏ, tỏa ra hương thơm ngọt ngào.
"Em không đi bọn nó sẽ cười nhạo anh đấy, anh lỡ khoe với bọn nó là hai đứa mình đang dính lấy nhau rồi."
Cận Tông suy nghĩ gần một phút đồng hồ, sau đó cô nhón chân, hôn nhẹ lên hình xăm trên cổ phải của anh, chú chim sơn ca đang muốn vùng vẫy thoát khỏi bụi hoa.
Sau đó, cô nhanh chóng chui qua cánh tay anh chạy biến.
Bóng dáng mảnh mai lướt qua hai tòa nhà thí nghiệm, biến mất sau khúc quanh hành lang.
Vì đang ở trong trường nên cô nhát gan vô cùng. Cô lấy hết can đảm hôn anh một cái như vậy đã cảm thấy cấm kỵ lắm rồi, họ là hai thủ khoa đứng đầu bảng vàng đấy, không ai biết họ làm gì ngoài trường học đâu.
Thế mà Lương Đình Không lại cảm thấy chỉ cần được cô chủ động hôn cổ một cái như vậy là đã mãn nguyện lắm rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!