Chương 36: Ngắm bắn trái tim

Lương Đình Không cảm thấy cô gái nhỏ này thật bướng bỉnh, đến cũng đến rồi mà còn đứng chôn chân ở đó làm bộ làm tịch.

Bị anh nhìn chằm chằm đến mức ngượng ngùng, Cận Tông nhanh trí bịa ra một lời nói dối: "Thầy Ngô bảo tôi nhắn với cậu là giấy xin phép nghỉ của cậu chỉ có 5 ngày thôi, ngày mai là hết hạn rồi đấy."

Nói xong, cô quay người rảo bước đi thẳng.

"…"

"…"

"…"

Ba người đàn ông trong tiệm nhìn nhau trân trối mất nửa phút. Không ai ngờ Cận Tông chạy đến tận đây chỉ để nói với Lương Đình Không câu đó.

Lương Đình Không ngậm thuốc, cầm bút chì viết nhanh vài nốt nhạc lên tờ giấy A4 trắng, sau đó chộp lấy áo khoác lao ra khỏi "Nơi Đây".

Ra đến cửa, vừa mặc áo khoác anh vừa quay lại giật chìa khóa xe mô tô của Nghiêm Lệ.

"Này, thằng nhóc kia, ông đây đã đồng ý cho mượn chưa hả?" Nghiêm Lệ hét lớn.

Lương Đình Không đáp lại bằng bóng lưng: "Không cần anh đồng ý. Công em chỉnh âm cho anh còn chưa tính tiền đâu đấy."

Bóng dáng cao gầy rộng lớn của anh biến mất sau cánh cửa.

Nghiêm Lệ không hiểu nổi, chỉ một cô bé chạy đến thông báo về đi học mà anh lại vội vàng cuống cuồng như thế.

Bình thường trốn học, dù hiệu trưởng hay chủ nhiệm giáo dục đến bắt, anh vẫn ngồi đó vắt chân chữ ngũ, ngậm thuốc viết nhạc, lười biếng đuổi người: "Lúc tôi viết nhạc không thích bị ai làm phiền."

"Cô bé đó học cùng lớp các cậu à?" Nghiêm Lệ quay sang hỏi Vương Việt.

"Vâng." Vương Việt gật đầu.

"Quan hệ gì với Lương Đình Không? Bạn gái à?" Nghiêm Lệ muốn xác nhận xem có phải Lương Đình Không "đổ" thật rồi không.

"Hình như không phải đâu." Vương Việt nặn ra một nụ cười gượng gạo, như đang nói về chuyện không thể nào xảy ra. "Đó… đó là người đứng nhất khối trường em đấy."

Chỉ riêng cái danh xưng này thôi, Vương Việt đã cảm thấy Lương Đình Không không thể nào cưa đổ được Cận Tông.

Nhưng mà, ánh mắt đưa tình đầy ẩn ý của hai người lúc nãy lại khiến Vương Việt hoang mang, chẳng lẽ… mẹ kiếp… đổ thật rồi sao?

"Đứng nhất khối thì không thể làm bạn gái à?" Nghiêm Lệ bị "headshot" trong game, thoát ra ngoài, lạnh lùng hỏi lại.

Nghiêm Lệ không muốn nói cho ai biết chuyện lần trước cô bé đứng nhất khối này say rượu ngủ lại đây một đêm cùng Lương Đình Không.

Đêm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì, có trời mới biết.

"Sao gu của Không gia nhà em có thể là mọt sách đứng nhất khối được?" Vương Việt bĩu môi, liệt kê thêm hàng tá lý do. "Hơn nữa, gia cảnh bạn này còn tệ hơn cả nhà em, Không gia không thích dây dưa với kiểu con gái như vậy đâu, gánh không nổi."

Tuy Vương Việt to xác nhưng nói năng chẳng biết giữ mồm giữ miệng.

Nghiêm Lệ lườm cậu ta một cái, biết thằng nhóc này IQ không cao thì EQ chắc chắn cũng thấp tè.

"Sao chuyện yêu đương trong mắt đám học sinh cấp ba các cậu lại biến thành gánh nặng thế hả?" Nghiêm Lệ nghĩ chắc bọn nhóc này bị đầu độc bởi mấy bài nhạc thị trường sến súa rồi.

Nghiêm Lệ ngày nào cũng nghe nhạc cổ điển kinh điển trường tồn với thời gian.

Vương Việt cười hề hề: "Thầy Nghiêm, thế theo thầy yêu đương là gì?"

Nghiêm Lệ bị hỏi bí, không thèm trả lời. "Nào, đưa tiền mua đồ đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!