Chương 4: Phong thái lạnh lùng

Hai ngày trước khi khai giảng, cơn mưa tầm tã không dứt ở thành phố Nam Sơn.

Dưới sự khuyên bảo hết lời của bà Vương Nhứ Lam, Cận Tông đành phải kết bạn lại với Chu Hưng Ninh trên WeChat.

Sau khi thêm lại bạn bè, Cận Tông phát hiện ảnh đại diện của Chu Hưng Ninh lại thay đổi. Lần này là ảnh bà ta đeo một chiếc cà vạt nam giới trên cổ, cà vạt lụa tơ tằm màu xanh biển, là hàng đặt may riêng của một thương hiệu nào đó.

Cận Tông nhìn mà suýt muốn nôn.

Nói thật, WeChat cho phép sửa ghi chú tên bạn bè, vậy bao giờ mới có chức năng sửa luôn cả ảnh đại diện của đối phương đây? Ảnh đại diện của một số người sinh ra chỉ để làm người khác thấy buồn nôn.

[Khai giảng có cần mẹ đi cùng không? Có họp phụ huynh hay gì không con?]

[Nghe nói trường Triều Lệ tốt hơn nhiều so với trường cũ của con. Muốn thi đại học thì con phải nỗ lực nhiều vào. Con cái bạn bè của mẹ toàn học trường danh tiếng thôi, nào là Harvard, Cambridge, Berkeley… Con cũng phải tranh đua cho bằng bạn bằng bè nhé.]

[Sức khỏe bà nội con ngày càng kém rồi, hay là con dọn qua đây ở cùng mẹ đi.]

Chu Hưng Ninh nhắn tin hỏi han ân cần dồn dập.

Cận Tông lại muốn chặn người này thêm lần nữa.

Chỉ tiếc là cô nối liền với Chu Hưng Ninh bằng dây rốn mới đến được thế giới này. Cho dù cô có chặn WeChat, kiểu gì cũng sẽ có lúc phải thêm lại.

[Mẹ đang nói chuyện với con đấy, con có định trả lời không?]

Đang bưng bê rượu ở con hẻm phía sau quán bar, Cận Tông móc bao thuốc, châm cho mình một điếu thuốc lá đen, ngậm lên miệng rồi trả lời hai chữ: [Không rảnh.]

Vốn dĩ đang bưng két rượu, nhân lúc rảnh việc, cô tranh thủ hút điếu thuốc nghỉ giải lao.

Công việc bưng bê rượu này cũng là một nghề làm thêm của cô. Quán bar này làm ăn rất phát đạt, mỗi đêm đều phải nhập rất nhiều bia, chai rượu uống hết phải thu gom để trả về nhà máy.

Cận Tông làm công việc dọn vỏ chai ở đây, dọn một xe tính tiền một xe.

Bình thường có một nam sinh làm cùng cô, nhưng tối nay cậu ta không đến.

Tại quán bar Huyễn Đảo, quầy bar hết rượu. Quản lý gọi Cận Tông mang vài chai bia đến phòng C9.

Cận Tông đang hút thuốc, quản lý nhìn thấy cũng chẳng lạ lẫm gì, chỉ giục: "Nhanh chân lên."

Cận Tông gỡ điếu thuốc hút dở xuống, cô bê một két Heineken đi tới phòng C9. C9 là phòng bao lớn nhất Huyễn Đảo, thường thì những người vào đây tiêu tiền đều là giới siêu giàu.

Vừa bước vào cửa là một khu vệ sinh được bài trí trang nhã hoặc có thể coi là phòng nghỉ ngơi.

Không dưới một lần Cận Tông bắt gặp cảnh đàn ông say rượu và phụ nữ quấn lấy nhau ở chỗ này.

Quả nhiên, lịch sử luôn lặp lại đến kinh ngạc.

Lúc Cận Tông đi vào, một cô gái mặc đồng phục JK đang chủ động dán chặt lấy một nam sinh đẹp trai, mềm mại nũng nịu với anh.

Dưới lớp váy ngắn là đôi tất đùi có đai kẹp, bên trên tất còn thắt nơ ren lông vũ màu trắng.

Cận Tông cảm thấy bộ đồ này trông quen quen, nghĩ lại mới nhớ, hình như đây chính là bộ cô từng mặc ở studio của Phương Tề Hân hôm nọ.

Cận Tông tò mò muốn xác nhận, cô liếc nhìn mặt cô gái kia một cái. Cô nàng trông rất đáng yêu, lông mi dài, mắt to tròn, miệng chúm chím, giống hệt một con búp bê Tây Dương.

Ngực cũng rất lớn.

Cô ả dính chặt lấy người nam sinh, ỏng ẹo làm nũng: "Không chia tay được không anh?"

"Không chia tay?" Nam sinh đang ngậm một viên kẹo m*t trong miệng, gò má thon gầy hơi phồng lên, cái que nhựa trắng chìa ra nơi khóe miệng. Anh đưa tay đẩy cô gái đáng yêu kia ra với vẻ bĩ lừa: "Hình như chúng ta chưa từng ở bên nhau mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!