Chương 10: Thiên đoàn

Sau khi Trần Chiêu Minh nói những lời khó nghe đó, ba nam sinh lớp 7 có mặt tại phòng dường như lập tức cảm thấy không vui.

Tuy rằng ngày thường họ cũng hay trêu chọc thầy chủ nhiệm Ngô Nhân Ái của mình, nhưng việc mình tự trêu chọc khác hoàn toàn với việc bị người lớp khác mang ra làm trò đùa.

Ngũ Minh Vĩ đang chơi khối Rubik, không lên tiếng, nhưng sắc mặt đã có phần u ám.

Tần Ngọc Ngôn nhếch mép cười quái dị, ngón trỏ và ngón giữa kẹp điếu thuốc vừa châm, giọng điệu đùa cợt gọi Lương Đình Không: "Nói về bạn cùng bàn của mày kìa. Cậu ta nói là thầy "Không Ai Yêu" nhà mình ngốc nghếch mới xếp cậu ấy ngồi cạnh mày đấy."

Trịnh Cung ngồi bên cạnh Lương Đình Không lên tiếng hỏi: "Trần Chiêu Minh nói hiện tại cậu ta đang ngồi cùng bàn với anh á?"

"Ừ." Lương Đình Không ngậm điếu thuốc trong miệng, anh nhả một làn khói trắng mờ ảo, đáp lại một tiếng trầm thấp.

"Cái gì cơ?" Trịnh Cung tỏ vẻ không vui. "Ai sắp xếp vậy? Có bị bệnh không thế?"

"Tất nhiên là thầy "Không Ai Yêu" đáng kính của bọn này rồi." Tần Ngọc Ngôn nói.

Trịnh Cung bực bội: "Loại con gái hư hỏng đó, tại sao lại để ngồi cùng bàn với anh chứ?"

"Sao lại hư hỏng?" Lương Đình Không lấy điếu thuốc ra, anh đưa tay gạt tàn vào gạt tàn thuốc.

"Người ta là học bá hàng thật giá thật đấy. Làm một bài thi Hóa học chỉ tốn 40 phút mà vẫn đạt điểm tuyệt đối." Anh cười như không cười nói.

"Không… thể… nào?" Cả phòng nghe xong đều cười trào phúng. "Lợi hại thế cơ à. Được điểm tuyệt đối thì bay lên trời được chắc? Hay là chui xuống đất được?"

Nhóm người này đều là những kẻ thành tích học tập chẳng ra sao, nhưng gia thế giàu có, bối cảnh vững chắc, nên chưa bao giờ cảm thấy học giỏi có gì đáng ngưỡng mộ.

Dù sao với gia thế của họ, những kẻ học giỏi nhất lớp hiện tại, sau này tốt nghiệp ra trường, cũng chỉ là làm công cho họ mà thôi.

Đây là một thực tế tàn khốc chẳng có gì phải băn khoăn.

"Từ khi cậu ta ngồi cạnh Không gia, Không gia của chúng ta đi học xem video còn phải đeo tai nghe đấy." Tần Ngọc Ngôn tiết lộ một bí mật động trời cho cả đám.

Cả phòng đều hưng phấn ồ lên: "Không thể nào? Trời ơi. Sao Không gia của chúng ta lại phải chịu uất ức thế này."

Trịnh Cung đặc biệt không vui, cô ta cầm ly rượu trên bàn lên uống cạn.

Lương Đình Không nhếch môi cười, không phủ nhận lời Tần Ngọc Ngôn, ngầm thừa nhận đó là sự thật.

"Thôi đừng nói chuyện này nữa, bàn xem tối nay chơi gì đi." Lương Đình Không cảm thấy chủ đề về Cận Tông không đáng để tiếp tục, anh chủ động chuyển hướng câu chuyện.

Cuối tuần trời mưa tầm tã, nhưng thứ Hai lại là một ngày nắng đẹp.

Buổi sáng, trên đường Cận Tông đi học, có người gọi cô lại. Đó là một cô gái tết hai bím tóc, mặc đồng phục trường Thực nghiệm Triều Lệ giống cô.

Cận Tông liếc nhìn bảng tên cài trên ngực cô ta: Trịnh Cung, lớp 12-5.

Nữ sinh hôm thứ Sáu đến tìm cô gây sự hình như cũng học lớp 12-5.

Hóa ra cái lớp 12-5 này toàn chứa chấp mấy kẻ lắm chuyện.

"Cậu là Cận Tông phải không?" Trịnh Cũng hỏi.

"Ừ." Cận Tông gật đầu.

"Đừng có mơ tưởng đến Lương Đình Không." Trịnh Cung với vẻ mặt hung dữ, trừng mắt nhìn Cận Tông cảnh cáo.

"Lương Đình Không là ai?" Cận Tông hỏi ngược lại. Giọng điệu hờ hững như thể cô thực sự không biết người này là ai.

Trịnh Cung tức đến dậm chân: "Bạn cùng bàn của cậu mà cậu cũng không biết à? Cái người có hình xăm màu trắng trên cổ ấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!