Chương 28: Bản nhạc piano

Đi qua phòng bida, ở cuối con hẻm, đối diện một bức tường thấp phủ đầy dây thường xuân xanh mướt là một cửa hàng nhạc cụ phương Tây có quy mô khá lớn, chiếm trọn ba mặt tiền thông nhau.

Tên cửa hàng là: Nơi Đây. Tên tiếng Anh là: Between.

Cận Tông nhìn về phía đó, Lương Đình Không hiểu ý liền kéo cô đi vào.

Ông chủ Nghiêm Lệ là một người đàn ông trẻ tuổi, đang nhàn rỗi ngồi trong tiệm.

Cửa hàng rộng lớn thênh thang nhưng vẫn vắng vẻ như mọi khi, chẳng có lấy một bóng khách vãng lai.

Thấy Lương Đình Không đến, Nghiêm Lệ chào hỏi không mặn không nhạt: "Chà, khách quý đến chơi."

Cửa hàng nhạc cụ này nằm trong hẻm Nhạn Hồi, cách trường bọn họ không xa. Trước đây Lương Đình Không thường xuyên lui tới phòng bida và quán bar ở đầu hẻm, nhưng lại ít khi ghé vào đây.

Bởi vì nơi này rất nhàm chán. Ngoài piano, violin, viola, cello, saxophone… và các loại nhạc cụ khác ra thì chẳng có gì cả.

Những thứ này là những món đồ Lương Đình Không tiếp xúc nhiều nhất từ khi còn nhỏ.

Mẹ anh là một nghệ sĩ piano nổi tiếng, ban đầu bà muốn đào tạo anh trở thành một tài tử âm nhạc, nhưng anh lại không thích sống theo ý muốn của người khác.

"Cô bé này là…?" Nghiêm Lệ nhìn Cận Tông đứng cạnh Lương Đình Không, tò mò hỏi.

"Bạn cùng bàn của em." Lương Đình Không đáp.

"Mặc áo khoác của cậu trên người mà chỉ là bạn cùng bàn thôi á?" Nghiêm Lệ nhìn Lương Đình Không với ánh mắt nghi ngờ. "Chắc không chỉ thế đâu nhỉ?"

Nghiêm Lệ biết cậu em này có sở thích trêu đùa trái tim các cô gái trẻ. Nhóm bạn chơi cùng anh ta, cậu nào cậu nấy đều là những "kẻ phóng hỏa" đích thực. Ngày thường chỉ lo tán tỉnh, tán xong quay người bỏ đi, chẳng thèm quan tâm các cô gái có bị tổn thương tâm lý hay không.

Từ khi Lương Đình Không lên cấp ba, số lượng bạn gái anh dẫn theo có thể khiến Nghiêm Lệ hoa cả mắt.

Nhưng cô bé hôm nay có vẻ khác biệt so với những cô gái anh từng gặp. Không trang điểm lòe loẹt, mặc đồng phục mùa thu của trường Triều Lệ: áo vest nhỏ, váy ngắn xếp ly, tất cao cổ, giày da đen, đeo một chiếc cặp sách màu xanh nhạt ngoan ngoãn.

Khuôn mặt không cười, cũng chẳng giấu giếm vẻ nũng nịu, ngược lại toát lên một vẻ lạnh lùng xa cách.

Hơi khác so với gu thẩm mỹ trước đây của Lương Đình Không.

Nghiêm Lệ nhớ Lương Đình Không thích những cô em ngọt ngào, nũng nịu cơ mà.

"Cô bé này khác hẳn mấy cô trước đây cậu để mắt đấy." Nghiêm Lệ nhận xét.

"Anh biết thế là được rồi, nói nhiều thế làm gì." Lương Đình Không bực dọc.

Anh thu ô lại, ném chiếc ô rẻ tiền chỉ tốn vài chục tệ mua ở siêu thị vào góc cửa, chẳng sợ bị ai lấy trộm, rồi dẫn Cận Tông vào phòng đàn.

"Thích cái gì? Tôi mua cho." Lương Đình Không lại giở giọng hào phóng.

"Cảm ơn cậu nhé. Tôi chẳng cần gì cả." Cận Tông cảm thấy anh đang cố tình làm khó cô.

Cô chỉ là một con mọt sách biết giải đề thi, đến khuôn nhạc bài Quốc tế ca còn chẳng biết, làm sao dùng được mấy thứ nhạc cụ này.

Cửa hàng này rất cao cấp, nhắm đến đối tượng khách hàng là những người chơi nhạc thực sự giàu có và rảnh rỗi. Rõ ràng Cận Tông không phải khách hàng mục tiêu ở đây.

"Tôi đi vệ sinh chút." Cận Tông nói.

"Ở phía sau kia kìa." Lương Đình Không chỉ đường cho cô.

Sau khi cô đi vào, Nghiêm Lệ với khí chất nho nhã trong chiếc áo sơ mi trắng và quần vải xám giản dị, tiếp đãi hai vị khách ngày mưa một cách không quá nhiệt tình cũng chẳng quá lạnh nhạt.

Anh ta pha trà cho hai cô cậu thiếu niên, vì nể mặt họ nên pha một ấm trà ô long đào trắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!