Kết thúc tiết tự học, có mấy nữ sinh lớp 5 kéo sang lớp 7 tìm Cận Tông.
"Cận Tông, đứa nào là Cận Tông?" Nữ sinh cầm đầu tên là Hà Lan, chơi khá thân với Chân Nhan Nhan bên trường nghề.
"Cận Tông! Ra đây cho tao!"
Hà Lan ở Triều Lệ khá ngang ngược vì có bạn trai là dân anh chị.
Gã bạn trai này lại đàn đúm với đám Chân Nhan Nhan, nói thẳng ra, bọn họ chính là những kẻ bắt nạt học đường.
Kỷ luật trường Triều Lệ nghiêm, Hà Lan và đồng bọn thường không dám lộng hành trong trường, trừ khi gặp phải đối tượng mà mấy ả cực kỳ "ngứa mắt".
Hiện tại, dường như Cận Tông đã trở thành đối tượng đó.
Trước đây Cố Khuynh đắc tội không ít người trên đường Đình Lâm. Nghe đồn Cận Tông là "ghệ" của anh ta, giờ Cố Khuynh mất tích, ai cũng muốn tìm Cận Tông để trả thù.
Cận Tông vừa vặn so xong đáp án bài thi Hóa học, phát hiện mình lại đạt điểm tuyệt đối, đang định thư giãn một chút, cắm tai nghe nghe nhạc.
Đoạn dạo đầu còn chưa kết thúc, ca sĩ còn chưa cất lời, nhóm Hà Lan đã nhìn thấy cô, hùng hổ đi xuống cuối lớp lôi kéo.
"Cận Tông, tao gọi mà mày không nghe thấy à? Hay là không dám nghe?"
Cận Tông ấn nút tạm dừng nhạc trên điện thoại, cô cũng chẳng thèm tháo tai nghe, ngồi tại chỗ hơi ngẩng đầu lên.
"Tan học, sân thể dục nhỏ sau xưởng đồ gỗ. Mày ra đó, tao có chuyện muốn nói." Phía sau là bốn nữ sinh với vẻ mặt không mấy thiện chí, "chị đại" Hà Lan buông lời sai bảo.
"Tao không rảnh." Cận Tông đáp gọn lỏn.
Lương Đình Không đang cùng Vương Việt xem livestream game, ngồi ngay cạnh Cận Tông nên nghe rõ mồn một lời Hà Lan nói với cô.
"Không rảnh cũng phải đi." Hà Lan nói. "Mày đến Triều Lệ mấy ngày rồi, có những quy tắc mà tao không dạy, sợ mày không hiểu."
Cận Tông xoay người nhìn chằm chằm Hà Lan, hỏi lại: "Quy tắc gì? Có văn bản đóng dấu không? Đưa đây cho tao, tao học thuộc là được chứ gì."
Hà Lan cười khẩy: "Mấy cái quy tắc này phải dạy bằng tay chân thì mày mới nhớ được."
Cận Tông suy nghĩ một chút rồi nói với Hà Lan: "Được, tan học gặp nhau, không gặp không về."
"Đến lúc đó tao cho mày biết tay." Hà Lan dẫn theo đám đàn em diễu võ dương oai bỏ đi.
Vương Việt đã bắt đầu vào ván game, quay đầu lại nhìn Cận Tông với ánh mắt vô cùng đồng tình.
Cận Tông chẳng hề bận tâm.
"Mày đánh kiểu gì thế hả thằng ngốc này, di chuyển như thế này này, đừng có tung chiêu cuối sớm, cứ cắm đầu chạy làm cái gì. Mỗi mày giỏi, mỗi mày dũng cảm chắc? Không biết chơi thì để đại ca dạy cho."
Lương Đình Không dường như chẳng hứng thú gì với màn hẹn đánh nhau của đám con gái, cũng chẳng buồn phản ứng với Cận Tông, chỉ một lòng chỉ huy Vương Việt cách thao tác game.
Nghĩ đến việc tan học phải đi gặp Hà Lan, chắc chắn lại tốn một mớ thời gian, mà cô còn phải đi làm thêm, Cận Tông tiếp tục cúi đầu múa bút giải bài thi.
Vương Việt thấy thế không kìm được thốt lên lời cảm thán từ tận đáy lòng: "Học bá đúng là học bá, bị đám bất lương hẹn đánh hội đồng mà vẫn bình tĩnh làm bài thi như không. Không hổ là vũ khí bí mật được thầy "Không Ai Yêu" khai quật."
Lương Đình Không giơ tay vỗ vào đầu Vương Việt: "Liên quan gì đến mày, chuyện của học bá mà mày cũng quản à?"
Tan học, một mình Cận Tông đến sân thể dục nhỏ sau xưởng đồ gỗ, nhưng đến nơi lại phát hiện chẳng có ai.
Thành phố Nam Sơn thuộc vùng nhiệt đới, tháng 9 rồi mà nắng chiều vẫn còn gay gắt.
Cô đứng ngây ra đó năm phút, thấy nhóm Hà Lan vẫn chưa đến. Cô đeo cặp bỏ đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!