Chương 32: Tình ý nơi đầu ngón tay

Nửa người dưới cô là chiếc váy xếp ly đồng phục màu xanh biển. Theo động tác gác chân đan chéo vào nhau, vạt váy hơi cuốn lên, để lộ phần đùi trắng muốt không được tất che phủ.

Áo sơ mi và áo khoác đồng phục bị cô cởi ra vứt bừa bãi trên sàn nhà.

Người say rượu thường thấy nóng, phản ứng của cô là bình thường.

Nhưng cô cứ thế c** đ* một cách thoải mái như vậy…

"…"

Lương Đình Không hoàn toàn bị cảnh tượng "long trọng" này làm cho cạn lời.

Bạn nhỏ cùng bàn anh muốn làm gì đây, dụ dỗ anh phạm tội à?

Lương Đình Không nhanh chóng bước tới, lấy chiếc áo sơ mi nam mà Nghiêm Lệ chưa mặc bao giờ khoác lên vai cô.

"Học bá, dậy uống nước mật ong nào." Lương Đình Không gọi cô.

Cô nằm im không nhúc nhích. Tửu lượng đã kém đến mức đáng thương, chỉ vì giúp người ta tặng một đôi găng tay mà uống đến nông nỗi này, đúng là bó tay.

Lương Đình Không đỡ cô dậy, bón nước mật ong cho cô.

"Uống đi." Anh đưa cốc nước đến bên môi cô.

Cận Tông mắt vẫn nhắm nghiền, môi mím chặt, sắc mặt mơ màng, đuôi mắt ửng đỏ.

Trạng thái này là say lắm rồi.

Mái tóc đuôi ngựa buộc cao lúc trước giờ đã bung ra, xõa tung như thác nước trên vai.

Quan trọng nhất là, anh khoác áo cho cô từ phía sau, giờ kéo cô ngồi dậy, cô quay mặt về phía anh, chiếc áo lót trên người cứ thế lộ ra.

Cô mặc một chiếc áo lót ren kiểu Pháp theo phong cách "thuần dục".

Lương Đình Không thật sự không ngờ cô học bá lạnh lùng lúc nào cũng mang dao trong cặp lại thích kiểu nội y "đốt mắt" thế này.

Lương Đình Không xỏ tay cô vào ống tay áo sơ mi màu xanh nhạt, kéo vạt áo lại, che đi chiếc áo lót khiến anh không dám nhìn thẳng kia.

"Tôi nói cậu uống đi. Cận Tông. Không uống là ngộ độc rượu đấy."

Hiện tại Lương Đình Không quan tâm đến sức khỏe của cô hơn, sợ cô say quá lịm đi, nên lại cố gắng dỗ cô mở miệng uống nước mật ong giải rượu.

Cận Tông vẫn không hề lay chuyển.

"Cậu có tin ông đây dùng miệng bón cho cậu không hả." Lương Đình Không bóp cằm cô, đưa cốc nước sát miệng cô.

Lúc này Cận Tông mới miễn cưỡng uống được vài ngụm.

Uống xong, cô lại mềm nhũn ngã vật xuống giường.

Lương Đình Không cúi người, đưa tay định cài cúc áo trước ngực cho cô.

Kết quả cô say rượu làm loạn, một tay kéo Lương Đình Không vào lòng, giọng nhão nhoẹt gọi: "Bố ơi… con nhớ bố lắm."

Mẹ kiếp.

Máu nóng trong người Lương Đình Không sôi lên sùng sục vì tiếng gọi này.

"Đừng bỏ rơi con. A Tông ngoan lắm, bố nói làm gì con cũng làm mà." Cô không ngừng lải nhải, lại càng thêm nũng nịu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!