Ăn tối xong ở cửa hàng nhạc cụ của Nghiêm Lệ, Cận Tông giúp anh ta rửa bát. Bên ngoài trời đã tạnh mưa, đồng hồ điểm 8 giờ 30 tối.
Trong hẻm mãi không thấy xe taxi nào chạy qua. Lương Đình Không đi đến quầy thu ngân của Nghiêm Lệ, lục tìm chìa khóa xe mô tô của anh, nói tỉnh bơ: "Anh Lệ, cho em mượn xe."
"Không cho." Nghiêm Lệ từ chối ngay. Anh ta quý chiếc xe của mình như vàng, toàn bộ linh kiện đều do anh ta tự mình săn lùng hàng hiếm từ khắp nơi trên thế giới về độ lại, cưng chiều như cưng vợ, thế mà ngày nào cũng bị đám nhóc Lương Đình Không mượn đi lượn lờ.
"Ông chủ Nghiêm, em đã giúp anh chỉnh âm xong ba cây đàn piano rồi đấy." Lương Đình Không không cho anh cơ hội từ chối, cầm lấy chìa khóa xe, kéo Cận Tông chạy biến.
Cận Tông chưa từng ngồi xe phân khối lớn đắt tiền bao giờ. Chiếc xe của Nghiêm Lệ là dòng MV Agusta Dragster RR SCS đã qua độ chế.
Vốn là một chiếc xe đua của thương hiệu Augusta đến từ Ý, Nghiêm Lệ đã bỏ ra số tiền lớn để biến nó thành chiếc naked bike phù hợp chạy trong thành phố, có thêm chỗ ngồi phía sau.
Mã lực cực mạnh, vào cua ổn định, có chức năng bứt tốc, kết hợp cả côn tay và côn tự động, tăng tốc chỉ trong chớp mắt.
Đến mức Lương Đình Không chỉ mất mười phút để đưa Cận Tông đang ngồi sau xe về đến nhà. Mười phút đó khiến Cận Tông sợ đến mức suýt ngất.
Trước kia cô từng ngồi sau xe máy của Cố Khuynh, Cố Khuynh lái xe cũng rất "dã".
Nhưng đến lượt Lương Đình Không tối nay, Cận Tông mới biết nguy hiểm hơn cả "dã" chính là "cuồng".
Cô chưa từng nghĩ có người lại có thể biến chiếc xe máy chạy trên mặt đất thành phi thuyền bay lên mặt trăng.
Cho đến khi cô tự mình trải nghiệm.
Thành phố đã tạnh mưa ngừng gió, trong không khí ẩm ướt vẫn còn vương vấn những hạt nước li ti chưa kịp rơi xuống.
Tốc độ xé gió của anh dường như còn nhanh hơn cả sự tan vỡ của những phân tử nước ấy.
"Đến rồi."
Trong tiếng động cơ gầm gừ giòn giã, giọng nói trong trẻo dễ nghe của thiếu niên vang lên.
Anh trêu chọc Cận Tông: "Đừng ôm chặt thế, eo chó đực của ông đây sắp bị cậu siết gãy rồi, cái eo này sau này còn phải giữ lại để hầu hạ cậu nữa chứ."
Cận Tông vẫn chưa hoàn hồn, đầu óc quay cuồng, cô tháo mũ bảo hiểm ra, mở mắt nhìn thấy khu chung cư cũ kỹ ở hẻm Hòe Tửu.
Mọi thứ xung quanh đều đang xoay tròn. Đầu cô choáng váng quá.
Đêm đã về khuya, tiếng tivi, tiếng trẻ con khóc, tiếng người lớn chơi mạt chược trong quán trà, còn cả tiếng hát nhão nhoẹt từ những bài tình ca sến súa thập niên trước khiến người nghe nổi da gà… tất cả những âm thanh hỗn tạp ấy lần lượt vọng ra từ khu tập thể.
Cận Tông không ngờ lại để anh đưa về nhà, và để anh nhìn thấy nơi cô đang sống.
"Tôi… tôi sợ ngã." Cận Tông nuốt khan, cô giải thích cho cái ôm siết chặt vừa rồi trên xe.
Mười phút vừa qua là mười phút bay bổng nhất trong cuộc đời cô từ trước đến nay, cô suýt chút nữa tưởng rằng người cầm lái định đưa cô bay thẳng lên mặt trăng.
"Chẳng phải cậu là học bá sao? Được thầy "Không Ai Yêu" tiên đoán tương lai sẽ làm nhà vật lý học, cậu thử dùng kiến thức vật lý phân tích nguyên lý độ xe của Nghiêm Lệ xem, đảm bảo sẽ không sợ đến mức này đâu." Lương Đình Không cười chế giễu cô gái nhỏ bị kỹ thuật lái xe của anh dọa cho khiếp vía.
Có lẽ đối với cô, điểm số là tiêu chuẩn duy nhất để đánh giá một con người, nhưng thực tế đâu phải vậy.
Thực ra vừa nãy anh cố ý lái nhanh như thế để cô ôm chặt lấy anh, rồi xuống xe lại có cớ trêu chọc cô.
Nhìn khuôn mặt lúc trắng lúc hồng của cô, anh cảm thấy cô đáng yêu muốn chết.
"Để tôi đưa cậu vào trong." Lương Đình Không tháo mũ bảo hiểm, châm một điếu thuốc, ngậm trên môi nói.
Đốm lửa đỏ rực lập lòe trong đêm tối mỗi khi anh rít thuốc.
Cận Tông nhìn sâu vào mắt anh, ánh mắt thâm trầm tràn ngập sự cợt nhả phóng túng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!