Ôn Diễm chạy đến một góc khuất trong khu vườn bên cạnh sân khấu nhỏ, khóc đến run cả vai.
Cận Tông đi theo sau, nhìn thấy dáng vẻ lén lút lau nước mắt đáng thương của bạn, cô thực sự cảm thấy uất ức thay cho Ôn Diễm.
Cận Tông không hiểu tại sao Ôn Diễm lại phải tự chuốc lấy nhục nhã như vậy.
Những lời bàn tán trong hậu trường không phải là hoàn toàn sai.
Gia thế của Ngũ Minh Vĩ và Ôn Diễm quả thực cách xa một trời một vực.
Số lượng nữ sinh theo đuổi Ngũ Minh Vĩ trong trường nhiều đến mức cậu ta có thể thay người yêu ba ngày một lần.
Tại sao Ôn Diễm lại cứ phải đâm đầu vào một người như vậy, như thiêu thân lao vào lửa chỉ để làm một con số trong danh sách dài dằng dặc của cậu ta?
Ngũ Minh Vĩ sẽ chẳng bao giờ trân trọng tình cảm của cô ấy.
Nhưng mà, tâm sự thiếu nữ rốt cuộc là thứ gì, ai mà hiểu nổi.
Cận Tông bước tới, đưa khăn giấy cho cô bạn ngoan hiền, rồi trả lại đôi găng tay do chính tay cô ấy đan, nhẹ nhàng xin lỗi: "Xin lỗi cậu, tớ không hoàn thành nhiệm vụ."
Ôn Diễm nhận lấy đôi găng tay, bỗng nhiên cảm thấy nó thật xấu xí sau khi bị đám đông chế giễu.
Ôn Diễm lí nhí: "Không sao đâu, không phải lỗi của cậu."
"Đừng khóc nữa, tên Ngũ Minh Vĩ đó thực sự chẳng có gì thú vị đâu. Cậu thích người khác đi. Hay là cậu thích Tần Ngọc Ngôn ấy, tớ thấy cậu ta bớt đào hoa hơn, lại đẹp trai nữa." Cận Tông tùy tiện gợi ý.
Cô nghĩ chuyện thích một người cũng đơn giản như thay kem đánh răng vậy, chẳng có gì to tát.
Ôn Diễm vừa khóc vừa cười: "Cận Tông, đợi đến khi cậu biết thích một người là cảm giác thế nào, cậu sẽ không nói như vậy nữa đâu."
"Thế à?" Cận Tông lại bị làm khó. "Thích là cảm giác gì?"
Là hình dạng của một áng mây.
Hư vô. Mờ ảo. Trống rỗng.
Nhưng lại khiến người ta khao khát nắm bắt và sở hữu trọn vẹn.
Là như thế sao?
Quá hư vô.
Cận Tông chẳng muốn theo đuổi thứ tình cảm tốn công vô ích như vậy.
"Thôi, cậu đừng khóc nữa. Để cả trường cười cho đấy." Cận Tông giúp Ôn Diễm lau nước mắt.
"Cho tớ đôi găng tay này đi." Cận Tông nói. "Tớ không có tiền, cậu cho tớ thì mùa đông này tớ đỡ tốn tiền mua trên Taobao."
Ôn Diễm biết Cận Tông đang an ủi mình, cười gượng gạo: "Tớ đan xấu lắm, hơn nữa đây là size nam, cậu đeo vào sẽ bị rộng. Nếu cậu thích, tớ đan đôi khác cho cậu."
Cận Tông cười: "Cậu không phải học hành gì à? Lấy đâu ra nhiều thời gian mà đan len thế."
Ôn Diễm lau nước mắt: "Đằng nào tớ cũng chẳng thi đỗ đại học được đâu."
Cận Tông cười bảo: "Thế cũng chẳng sao, dù gì cậu cũng có bố mẹ yêu thương mà."
Tuy bố mẹ Ôn Diễm chỉ là người bình thường, nhưng họ rất thương yêu cô con gái, luôn ở bên cạnh cô.
Cuộc đời cô ấy dù không tỏa sáng rực rỡ thì vẫn có người giúp cô xua tan bóng tối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!