Hôm nay trời mưa, nhiệt độ giảm mạnh.
Giờ ra chơi lớn, Ôn Diễm đến tìm Cận Tông. Đứng ngoài hành lang, cô nàng vừa thấp thỏm vừa rụt rè liếc nhìn Ngũ Minh Vĩ.
Chỗ ngồi của Ngũ Minh Vĩ nằm ở giữa lớp. Cậu ta ngồi như không xương, dựa ngả ngớn vào ghế, xung quanh vây kín các nữ sinh. Lúc này, cậu ta đang thì thầm to nhỏ với một cô gái.
Ngũ Minh Vĩ, Lương Đình Không, Tần Ngọc Ngôn và cả Trịnh Sơ Dương đã chuyển trường, cả nhóm đều rất đào hoa, lúc nào bên cạnh cũng có một dàn mỹ nữ vây quanh.
Cảnh tượng đó đúng là "trăm hoa đua nở".
Biết rõ người ta đào hoa mà vẫn thích, hành động như vậy có phải gọi là "ngu ngốc" không?
Ôn Diễm tự hỏi lòng mình, cô ấy chỉ nhút nhát trộm nhìn người con trai mình thầm thương.
Cận Tông đi đến bên cạnh, gọi cô: "Ôn Diễm."
Họ hẹn nhau giờ ra chơi cùng đi siêu thị.
"Đi thôi." Cận Tông nhìn theo ánh mắt Ôn Diễm, phát hiện cô nàng lại đang lén nhìn Ngũ Minh Vĩ.
Thực ra Ngũ Minh Vĩ đã nhìn thấy Ôn Diễm đứng ngoài hành lang lớp 7 từ lâu rồi, nhưng cậu ta chẳng hề thu liễm, vẫn tiếp tục trêu ghẹo cô bạn nữ ngồi bàn sau.
Cậu ta giật hộp bút của người ta, bắt cô bạn phải nói cho cậu ta biết hôm nay mặc đồ lót màu gì.
Quả nhiên là thành viên của "trùm trường" coi sự tùy tiện là phong trần.
Đúng là đồ rác rưởi.
Nhớ đến dáng vẻ phóng túng của Ngũ Minh Vĩ ở phòng bao C9 quán bar Huyễn Đảo hôm qua, Cận Tông kéo tay Ôn Diễm đi thẳng: "Có gì đẹp mà nhìn? Ngũ Minh Vĩ chỉ là một tên rác rưởi thôi."
Hai người cùng đi xuống lầu, Ôn Diễm tò mò hỏi: "Sao cậu lại bảo cậu ấy là rác rưởi?"
Ôn Diễm là một cô gái ngoan, tính cách dịu dàng mềm mại, ngoại hình cũng ngọt ngào dễ thương.
Không biết có phải do họ của cô là "Ôn" hay không mà con người cô cũng ôn nhu, ôn hòa như vậy.
Dù sao Cận Tông cảm thấy mình và Ôn Diễm là hai người hoàn toàn khác nhau.
Cận Tông nghĩ một chút, cô quyết định không nói cho Ôn Diễm biết chuyện cô nhìn thấy bộ mặt thật của Ngũ Minh Vĩ ở quán bar hôm qua.
Cô đổi cách nói khác: "Mấy tên đó đều là đồ tồi, cậu đừng thích cậu ta nữa. Cậu không học cùng lớp với họ nên không biết đâu, khoảng cách tạo nên vẻ đẹp thôi, đợi đến lúc tiếp xúc gần rồi, cậu sẽ biết tâm hồn cậu ta hôi tanh đến mức nào."
Ôn Diễm không đồng tình: "Cận Tông, cậu chưa từng thích ai nên cậu không biết cảm giác thích một người là thế nào đâu."
Cận Tông cạn lời. Quả thật cô chưa từng thích ai, nhưng nếu thích một người mà giống như Ôn Diễm trúng độc nặng thế này mà không biết đường tỉnh ngộ, thì Cận Tông thà chết cũng không muốn thích ai.
Hai người đi đến cửa sảnh, mưa càng lúc càng nặng hạt.
Cận Tông bất ngờ đến kỳ kinh nguyệt, trong cặp không có băng vệ sinh nên phải đi siêu thị mua gấp.
Ôn Diễm cũng không mang dù. Thực ra cô ấy chẳng muốn đi siêu thị tẹo nào, mục đích chính là sang lớp 7 để ngắm Ngũ Minh Vĩ thôi.
Hai người đứng ở bậc thềm, nhìn màn mưa dày đặc bên ngoài, có chút lúng túng.
Ôn Diễm nói: "Hay là để tớ về lớp lấy dù nhé."
"Không cần đâu." Cận Tông định nói, nhưng một chiếc ô đã kịp thời đưa đến trước mặt cô.
"Mưa to thế này, hai người định đi đâu?" Lương Đình Không hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!