Chương 12: Vị ngọt của kẹo sữa

Bị Tần Ngọc Ngôn khuấy động không khí như vậy, Lương Đình Không cảm thấy mình vẫn nên "mặt dày" lên một chút.

Ngồi cùng bàn với người như Cận Tông, nếu không mặt dày thì đúng là không có đường sống.

"Ai bảo cậu không đáng yêu? Tôi thấy cậu cực kỳ đáng yêu. Những bạn nữ cho bạn cùng bàn mượn bài tập chép đều là những thiên thần gãy cánh xuống thế gian này, đáng yêu không để đâu cho hết."

Lương Đình Không cười một cái, anh cố tình giả ngốc, giật lấy tờ bài thi Cận Tông đang kẹp dưới chồng sách, không biết xấu hổ bắt đầu chép lấy chép để.

"Trả lại đây cho tôi!" Cận Tông định giằng lại, Lương Đình Không nghiêng người chắn ngang, tay cô vô tình chạm phải đầu ngón tay anh.

Cảm giác ấm áp từ cú chạm khiến Cận Tông rụt tay về nhanh như điện giật.

"Đừng có mà không biết xấu hổ." Cận Tông mắng.

"Chính vì biết xấu hổ nên tôi mới phải chép bài thi của học bá chứ. Nghe nói thành tích của cậu còn tốt hơn cả Lâm Du Hân, được chép bài thi của cậu là vinh hạnh của tôi, nở mày nở mặt biết bao." Lương Đình Không cầm bút, bắt đầu sao chép những dòng chữ nắn nót của cô bạn nhỏ cùng bàn.

Chữ viết của cô chuẩn chỉnh chẳng khác gì đáp án trong sách giáo khoa.

Nếu không phải màu mực khác nhau, Lương Đình Không còn tưởng đây là bản đáp án tiêu chuẩn được in ra từ máy tính.

"Người anh em, chúc mừng mày cuối cùng cũng chép được bài thi của em gái học bá. Tán lộc lấy hên này, cầm lấy."

Tần Ngọc Ngôn quay đầu lại, ném một viên kẹo sữa lên bàn Lương Đình Không.

Biết Tần Ngọc Ngôn đang cười nhạo mình, Lương Đình Không chẳng hề giận, nhặt viên kẹo lên, bóc vỏ bỏ vào miệng. Rất ngọt, hương vị y hệt mùi hương trên người cô bạn nhỏ cùng bàn.

Lần đầu tiên gặp cô ở studio của Phương Tề Hân, trên người cô đã thoang thoảng mùi hương này, ngọt ngào như vị sữa.

Gần đây anh đã tìm kiếm rất lâu, cuối cùng cũng tìm đúng loại kẹo này.

Hôm nay không biết là ngày lành tháng tốt gì mà cả ông chủ cửa hàng tiện lợi lẫn quán bar Huyễn Đảo đều phát lương cùng lúc.

Cận Tông vui như mở cờ trong bụng. Thêm vào đó, khoản thu nhập từ việc giải đề trên nền tảng trực tuyến cũng đã có thể rút về.

Cận Tông tự hỏi liệu có phải do Lương Đình Không phát kẹo mừng ở lớp nên cô được "lây" chút vận đỏ hay không.

Thẻ ngân hàng có tiền, tâm trạng cô bỗng chốc vui vẻ đến mức bước đi cũng như đang nhảy múa.

Cô dạo quanh khu thương mại ở trung tâm thành phố, mua cho Vương Nhứ Lam một chiếc váy và một máy massage cổ, mua cho bản thân vài cuốn sách. Đi ngang qua cửa hàng đồ ăn chín, cô còn mua thêm một phần thịt kho và một phần nộm.

Cận Tông lớn lên bên cạnh Vương Nhứ Lam, hai bà cháu nương tựa vào nhau mà sống. Cuộc sống của họ luôn trong cảnh túng thiếu.

Bố cô, Cận Thần Kha, là một chiến sĩ biên phòng, lập được không ít chiến công. Năm ông dự định xuất ngũ thì không may hy sinh trong một vụ tai nạn máy bay khi tham gia cứu hộ. Năm đó Cận Tông mới bảy tuổi, vừa vào lớp một.

Cũng chính năm đó, mẹ cô là Chu Hưng Ninh bỏ lại hai bà cháu, đi về phía Đông mưu sinh.

Gia đình họ Cận vốn chẳng giàu có gì. Chu Hưng Ninh và Cận Thần Kha kết hôn qua mai mối, vốn dĩ chẳng có mấy tình cảm.

Sau khi Cận Thần Kha gặp nạn, Chu Hưng Ninh bắt đầu đứng ngồi không yên.

Bà ta từng là diễn viên múa của đoàn văn công, thường xuyên đi biểu diễn khắp nơi, quen biết rộng. Lấy Cận Thần Kha rồi mang thai Cận Tông, bà ta mới chịu yên phận được vài năm.

Cho đến khi Cận Thần Kha gặp chuyện, Chu Hưng Ninh không muốn chôn vùi cuộc đời mình trong căn nhà tập thể cũ nát này.

Khu nhà này năm lần bảy lượt bị đồn đại là sẽ giải tỏa, vì nằm ở trung tâm thành phố nên tiền đền bù giải tỏa rất khá. Thế nhưng Chu Hưng Ninh kiên nhẫn chờ đợi mãi mà chẳng thấy văn bản giải tỏa đâu.

Thế là Chu Hưng Ninh bỏ lại bà mẹ chồng già yếu và đứa con gái ngây thơ Cận Tông, đi nơi khác làm ăn hai năm.

Khi quay trở lại, bà ta đã lột xác thành người có tiền.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!