Chương 17: Điếu thuốc màu đen

Kiểu mạnh miệng này đến Trịnh Cung cũng không thốt ra được, chẳng hiểu sao Cận Tông lại có sự tự tin đến thế. Nói ra cũng chẳng sợ người ta cười cho thối mũi.

Cận Tông hút xong điếu thuốc, cất điện thoại vào cặp.

Trong cặp còn có một con dao.

Cô nhìn về phía khu tập thể cũ kỹ, tầng 5 tòa nhà số 3 vẫn còn sáng đèn, Vương Nhứ Lam vẫn đang ngồi đó xem tivi.

Vì vậy, con dao trong cặp cô chỉ có thể dùng làm công cụ dọa người.

Muốn chỉnh đốn loại tiểu thư nhà giàu ấu trĩ và nực cười như Trịnh Cung, những lời hù dọa cô vừa nói chính là biện pháp lý tưởng nhất.

Lương Đình Không cũng chẳng phải người tốt lành gì.

Từ khi cô gặp anh đến giờ, anh luôn đùa giỡn tình cảm của người khác.

Cho nên, anh sẽ chẳng bận tâm đâu.

Cận Tông âm thầm đưa ra một quyết định.

Ngẩng đầu nhìn ngôi sao duy nhất còn sót lại trên bầu trời đêm đen kịt, cô thầm ước một điều, đó là sau khi thi đại học xong, cô sẽ đưa Vương Nhứ Lam rời khỏi thành phố này.

Chiều thứ Ba, Ngô Nhân Ái đang hí hoáy với mớ thiết bị thí nghiệm trong văn phòng.

Hôm nay thầy đã dạy xong các tiết. Là giáo viên Vật lý, thầy có niềm đam mê đặc biệt với môn học này, rảnh rỗi sau giờ dạy thầy luôn thích kéo học sinh cùng làm thí nghiệm.

Văn phòng của thầy thực chất là một phòng kho. Tính tình thầy hiền lành, nhường chỗ ngồi tốt mà nhà trường phân cho giáo viên trẻ mới đến, tự mình tìm một chỗ chứa đồ tạp nham để làm văn phòng riêng.

"Thầy Ngô." Cận Tông bước vào, làm theo ý thầy, trò chuyện với thầy một lúc.

Ngô Nhân Ái cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, sao hôm nay "công chúa lạnh lùng" này lại chịu phối hợp với phong cách của thầy, đi theo con đường bình dị dễ gần thế này.

Cận Tông đặt thiết bị mạch điện xuống, nói với Ngô Nhân Ái: "À đúng rồi thầy Ngô, lần trước thầy nói thầy muốn em giúp đỡ bạn cùng bàn nâng cao thành tích học tập phải không ạ?"

"Sao thế?" Ngô Nhân Ái ngẩng mặt lên. Thầy nhớ lần trước Cận Tông đã từ chối thẳng thừng chuyện này. "Bây giờ em đồng ý rồi à?"

"Em suy nghĩ kỹ rồi, em cảm thấy em nên giúp đỡ bạn ấy." Cận Tông nói.

"Thế thì tốt quá!" Ngô Nhân Ái chép miệng cảm thán. "Em biết không, trước đây thầy cũng tìm mấy bạn giúp đỡ cậu ấy, nhưng chưa được mấy ngày, cậu ấy đã chọc tức mấy cô bé đó phát khóc. Không những thành tích của cậu ấy tiếp tục tụt dốc mà còn kéo theo mấy bạn kia cũng thụt lùi. Nếu em kết đôi với cậu ấy, chuyện này chắc chắn sẽ không khó khăn như vậy."

"Tại sao ạ?" Cận Tông tò mò, dựa vào đâu mà thầy Ngô lại tin tưởng cô có thể trị được Lương Đình Không.

"Hầy, thầy biết tính cách của Lương Đình Không mà. Kiểu như em chắc chắn sẽ trị được cậu ấy." Ngô Nhân Ái cực kỳ vui mừng, học bá lạnh lùng thế mà lại tốt bụng muốn giúp đỡ chàng thiếu gia ngỗ nghịch nhất lớp thầy.

"Vậy thầy nói với cậu ấy một tiếng đi ạ, xem cậu ấy có đồng ý không." Cận Tông đứng dậy, đeo cặp sách lên vai.

Ngô Nhân Ái quan sát sắc mặt Cận Tông, hỏi: "Em có gặp chuyện gì không?"

"Không có ạ."

"Gặp chuyện gì nhất định phải nói cho thầy biết nhé. Thầy sẽ nghĩ cách giúp em."

"Vâng ạ. Cảm ơn thầy." Cận Tông ngoan ngoãn đáp lời. Dáng vẻ cô có chút không vui, Ngô Nhân Ái biết chắc chắn cô đang gặp chuyện gì đó nhưng không muốn nói ra.

Cái vẻ tái nhợt nhưng cố tỏ ra mạnh mẽ này khiến Ngô Nhân Ái cảm thấy xót xa.

Đối với Ngô Nhân Ái, bất kể thành tích hay gia cảnh thế nào, chỉ cần đến trường, mỗi học sinh đều nên nở nụ cười rạng rỡ trên môi.

Cận Tông rời khỏi văn phòng giáo viên, cô sađi ngang qua sân bóng rổ, thấy Lương Đình Không và nhóm Tần Ngọc Ngôn đang chơi bóng ở đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!