Chương 14: Rung động

Cận Tông tiếp tục ngồi làm bài tập tại chỗ, Vương Việt bên cạnh mải mê chơi điện thoại. Các bạn học xung quanh cư xử rất bình thường, Cận Tông không hề nhận được sự ác ý như cô tưởng tượng.

Tất cả là nhờ người có nickname [Một Đóa Mây] đã lên tiếng bênh vực cô trong bài viết đó.

Thế nhưng, sao người đó biết bức ảnh kia chắc chắn không phải là Cận Tông?

Rõ ràng ảnh đã bị che mờ bằng lớp mosaic dày đặc. Kẻ tung tin còn thề thốt đảm bảo chắc nịch như vậy.

Nhiều người đang bôi nhọ cô, mà cô vốn dĩ cũng là người xuất thân từ vũng bùn lầy lội.

Chẳng lẽ [Một Đóa Mây] tin rằng cô không phải loại người như thế?

Buổi trưa, Cận Tông đến nhà ăn dùng bữa. Trịnh Cung tìm đến cô.

Lúc này Cận Tông đã ăn gần xong, cô đặt đũa xuống, một mình ngồi uống sữa chua, mở từ điển điện tử trên điện thoại ra học từ vựng tiếng Anh.

Trịnh Cung ngồi xuống cạnh cô, cười như không cười nói: "Cận Tông, hôm qua trên mạng có người bóc phốt chuyện của cậu đấy, cậu xem bài viết đó chưa?"

"Chưa." Cận Tông trả lời. "Tôi ít khi lên mạng lắm."

Trịnh Cung tỏ vẻ nghi ngờ: "Bớt chém gió đi. Suốt ngày livestream trên mạng mà bảo ít lên mạng à."

Cận Tông không thèm liếc nhìn Trịnh Cung lấy một cái, mắt vẫn dán chặt vào màn hình từ điển.

"Học thuộc lòng cái gì chứ, thi vào trường tốt thì có ích gì? Tương lai ra trường cũng chỉ đi làm thuê cho bọn nhà giàu thôi. Chi bằng học theo mẹ cậu đi, làm tiểu tam, nằm trên giường dang rộng hai chân ra là có tiền, đỡ tốn sức biết bao."

Cận Tông ngừng động tác hút sữa chua. Cô đã nhẫn nhịn Trịnh Cung hết mức có thể.

Nếu không nể mặt cô ta là bạn gái của bạn cùng bàn mình, Cận Tông đã sớm đè cô ta xuống đất tẩn cho một trận nhừ tử rồi.

"Tôi cũng mới biết hai hôm nay thôi, hóa ra mẹ cậu là Chu Hưng Ninh, đang cặp kè với bố của Trần Chiêu Minh."

"Thì sao?" Cận Tông cuối cùng cũng chịu liếc nhìn Trịnh Cung.

"Cho nên, cậu liệu hồn mà ngoan ngoãn một chút, đừng có gây chuyện, nếu không tôi sẽ khiến chuyện của mẹ cậu lan truyền cho cả trường biết đấy."

Trịnh Cung xòe bàn tay vừa mới làm bộ móng cầu kỳ ra ngắm nghía, giọng điệu nhẹ tênh như đang rủ bạn cùng trường chơi một trò chơi thú vị.

"Chu Hưng Ninh không phải mẹ tôi, tôi chẳng có quan hệ gì với bà ta cả." Cận Tông đặt lọ sữa chua xuống, túm lấy bàn tay trắng trẻo như ngó sen của Trịnh Cung, dùng sức bẻ gãy hai chiếc móng giả cô ta vừa mới gắn, giọng lạnh lùng đe dọa: "Cậu liệu hồn mà ngoan ngoãn một chút, đừng có gây chuyện, nếu không tôi sẽ lập tức lên giường với bạn trai của cậu đấy."

Dứt lời, Cận Tông đứng dậy, bưng khay cơm, hiên ngang bước đi như một nữ tướng thắng trận.

Trịnh Cung bị dọa đến rưng rưng nước mắt, cô ta nhìn những chiếc móng giả gãy rơi trên đất. Là tiểu thư nhà giàu, Trịnh Cung chưa bao giờ phải chịu sự ấm ức này.

Trong mắt cô ta, loại người sống ở khu nhà chờ giải tỏa tồi tàn như Cận Tông lẽ ra phải vẫy đuôi lấy lòng, cầu xin cô ta tha thứ mới đúng lẽ thường.

Vậy mà biểu hiện và thái độ của Cận Tông lại hoàn toàn ngược lại.

Trịnh Cung không thể hiểu nổi, một kẻ xuất thân thấp kém như Cận Tông thì có cái gì để mà kiêu ngạo chứ?

Chỉ vì cậu ta là học bá sao?

Ăn trưa xong, Cận Tông cảm thấy hơi buồn ngủ, cô bèn về lớp chợp mắt một lúc, đeo tai nghe nghe nhạc.

Mùa hè này sắp kết thúc rồi, nhưng dường như những việc cô cần làm vẫn chưa xong.

Trước kia ở trường nghề, cô sống những ngày tháng luôn phải đối đầu gay gắt với người khác.

Giờ chuyển đến trường Thực nghiệm, cô cứ ngỡ có thể thu lại gai nhọn, trải qua năm cuối cấp ba yên bình, êm ả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!