Chương 44: Black Devil

Sau câu nói đầy tính đe dọa bên ngoài cửa, Cận Tông không hề đáp lại. Vì thế anh tức giận bỏ đi.

Tiếng bước chân cố tình dẫm mạnh vang lên, rồi dần biến mất.

Cận Tông đứng ở cửa, nụ cười trên môi cô vụt tắt. Trái tim trong lồng ngực cô chìm xuống tận đáy vực.

Buổi tối vui vẻ đến tột cùng này dường như đã biến thành nỗi buồn quá lớn.

Cận Tông tưởng rằng cô sẽ nhớ mãi đêm nay suốt cả cuộc đời.

Nhưng mà, một chàng trai đào hoa như Lương Đình Không chắc không chỉ dạy mỗi mình cô lái xe BMX.

Anh có tiền, có nhan sắc, thậm chí có cả tài năng, chỉ cần anh muốn, khẽ ngoắc ngón tay là các cô gái sẽ lao vào như thiêu thân.

Giờ phút này, cô hot girl trường trung học nổi tiếng Từ Lưu đang đợi anh trong phòng.

Đêm khuya thanh vắng, cả hai đều đã trưởng thành, ở chung một phòng khách sạn, Từ Lưu muốn làm gì với anh, rõ như ban ngày.

Cận Tông khó chịu.

Đêm nay, trò chơi đuổi bắt say mê của họ kết thúc tại đây.

Cận Tông đứng ngẩn người hồi lâu, cuối cùng cô cũng bước đi, tìm một chai nước khoáng chưa mở nắp, vặn ra uống hai ngụm, cô cố tình ép mình không để ý đến Lương Đình Không nữa.

Mặc kệ anh, dù sao Cận Tông cũng sẽ không giống như Từ Lưu, hèn mọn chủ động dâng hiến bản thân trước mặt anh, để mặc anh trêu đùa.

Rầu rĩ không vui, cố tình tỏ ra mạnh mẽ được vài phút, Cận Tông nhớ ra vừa nãy mải đi chơi xe, cô chưa bàn bạc với Phương Tề Hân về lịch trình chụp ảnh và ý tưởng concept cho ngày mai. Cô mở cửa phòng, định đi tìm Phương Tề Hân.

Cửa vừa mở ra, cô còn chưa kịp bước ra ngoài, một bóng người cao lớn bất ngờ ập đến.

Cận Tông chưa kịp phản ứng, chủ nhân của cái bóng đó đã đưa tay siết chặt eo cô, kéo cô vào lòng, rồi bước vào phòng, đóng sầm cửa lại.

Cận Tông hoảng hốt hét lên: "Lương Đình Không, anh chơi em à?"

Cận Tông tưởng anh đã đi từ lâu rồi, không ngờ anh vẫn luôn canh chừng ở cửa phòng cô, đứng đó đợi.

Nếu cả đêm cô không ra ngoài thì sao? Anh định đứng đó cả đêm à?

"Đúng, chơi em đấy." Giọng Lương Đình Không khản đặc, anh sắp bị tiểu yêu tinh lúc gần lúc xa này làm cho phát điên rồi.

Cô cố tình ăn diện vì anh, xinh đẹp quyến rũ, nhưng lại không cho anh thực sự chạm vào.

Cô hoang dã như một con hồ ly nhỏ thiếu người thuần phục, lúc ngoan thì rất ngoan, lúc giận dỗi thì lập tức sa sầm mặt, hung hăng cắn người.

Cô lại còn luôn không nể mặt anh. Biết rõ trong phòng anh có một cô gái đang chờ để sà vào lòng anh, anh muốn đến phòng cô, anh cũng chưa nói là nhất định phải làm chuyện đó, thế mà cô lạnh lùng vô tình nhốt anh ngoài cửa.

"Hôm nay anh không chơi em đến hỏng người, Lương Đình Không anh không làm đàn ông nữa." Lương Đình Không ném Cận Tông lên giường, sau đó dưới ánh mắt trân trối của cô, cởi áo khoác, nhanh nhẹn tháo cúc áo sơ mi.

"Lương Đình Không, em không làm." Cận Tông dõng dạc tuyên bố.

Cận Tông không muốn sa ngã như vậy.

"Cái gì mà em không làm? Em chọc ông đây tức điên rồi." Lương Đình Không sa sầm mặt, nhíu chặt mày, chặn đường Cận Tông đang định bỏ chạy, tách hai tay cô ra, đè chặt hai bên tai cô, ấn cô xuống giường.

Cận Tông cảm thấy uất ức, cô không chịu khuất phục.

Cô dán sát mặt vào anh mắng: "Lương Đình Không, anh là cầm thú à?"

"Chẳng phải em cũng thế sao? Em châm lửa trước, chủ động quyến rũ ông đây mà." Giọng nói của Lương Đình Không trong đêm khuya đặc biệt khàn đục, lộ ra sự khát khao cháy bỏng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!