Trong căn phòng chiếu phim nhỏ hẹp, một màn kịch nóng bỏng với những hơi thở gấp gáp kéo dài không dứt.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn không làm tới cùng.
Mồ hôi nóng rịn trên da thịt dần nguội lạnh.
Dưới ánh mắt chăm chú của Cận Tông, Lương Đình Không đưa đầu ngón tay dính đầy dịch mật lên miệng, ánh mắt phóng túng và đầy sắc dục, chiếc lưỡi đỏ tươi l**m qua từng đốt ngón tay thon dài rõ nét.
Đôi bàn tay ấy từng lướt trên phím đàn piano đen trắng, từng nắm chặt tay lái mô tô phân khối lớn, từng viết nên những bài thi điểm tuyệt đối, giờ đây lại dùng để làm những chuyện khiến Cận Tông đỏ mặt tía tai.
Cận Tông mềm nhũn dựa vào tường, khuôn mặt trắng nõn ửng lên hai ráng mây hồng thẹn thùng.
"Chúng ta cùng thi vào một trường đại học, mãi mãi ở bên nhau nhé."
Tham lam l**m sạch hương vị trên tay, Lương Đình Không hôn nhẹ lên khuôn mặt lấm tấm mồ hôi của cô.
Chóp mũi ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người thiếu nữ. Lương Đình Không muốn thưởng thức hương thơm này cả đời.
Anh ôm chặt cô vào lòng, liều mạng kìm nén d*c v*ng đang cuộn trào mà anh biết rõ là gì.
Anh khẽ gọi tên cô, thổ lộ sự khó chịu của mình lúc này: "Cận Tông, đây là lần đầu tiên anh làm chuyện này cho một người con gái. Đừng phụ anh, biết không? Nếu phụ anh, anh sẽ giết em đấy."
Cận Tông cảm nhận được sự cưng chiều vô tận của anh.
Rõ ràng anh có cơ hội làm tới cùng, nhưng anh lại chọn cách kìm nén bản thân, chỉ để làm cô thỏa mãn.
Cận Tông biết, anh nhịn đến mức rất khó chịu.
Đáy mắt đỏ ngầu toàn là d*c v*ng không tan. Từng thớ cơ bắp trên người đều căng cứng, từng tấc da thịt đều nóng bỏng.
Thậm chí giọng nói cũng khản đặc vì kìm nén.
Một ý niệm đang dời non lấp biển trong cơ thể anh, như cơn thủy triều dâng cao trên biển cả.
Tuy nhiên, vì nghĩ cho Cận Tông, anh đã cố sống cố chết đè nén d*c v*ng ấy xuống.
Anh không muốn để Cận Tông mở chiếc hộp Pandora quá sớm, bởi vì anh luôn nhớ đến lời Ôn Diễm nói với anh vào cái đêm cô say rượu. Và cả cái đêm anh đưa cô đến gác xép "Nơi Đây", cô đã làm loạn với anh thế nào.
Khi gỡ bỏ lớp ngụy trang và phòng bị, cô quá đỗi đáng yêu. Lương Đình Không nhặt được báu vật, anh không muốn đối xử qua loa.
Lương Đình Không muốn dành cho cô những điều tốt đẹp nhất.
Lương Đình Không biết, Cận Tông khác với anh. Tại sao cô lại chạy đi xăm hình để lấy lòng anh? Chính là vì đêm nay cô không muốn lên giường với anh.
Cô vẫn chưa sẵn sàng, cô vẫn chưa dám chính thức thừa nhận tình cảm của mình.
Nhưng kể từ đêm nay, Lương Đình Không sẽ khiến họ dần trở nên giống nhau.
Họ ở lại căn phòng chiếu phim tư nhân có giường đó cả đêm. Nửa đêm anh bế cô đi tắm, cả người Cận Tông mềm nhũn, cô mệt đến mức chỉ muốn nhắm mắt ngủ.
Thuốc tê ở chỗ xăm mới tan hết, cơn đau từ đùi bắt đầu lan tỏa.
Cận Tông mệt mỏi, co người trên giường, cô nhắm mắt lại.
Quần áo ban đầu của cô không thể mặc được nữa, bên ngoài trời đang mưa, Lương Đình Không chạy ra ngoài tìm chỗ mua đồ.
Không tìm được, cuối cùng anh phải hỏi mượn cô chủ Minh Hỏa.
Lúc quay lại, thấy cô ngoan ngoãn nằm co ro trên giường ngủ ngon lành, Lương Đình Không cảm thấy máu nóng lại dồn lên não.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!