Buổi tối, Cận Tông đến Huyễn Đảo.
Cố Khuynh mời khách ở đó, anh ta quen biết khá nhiều anh em trong thành phố. Trước đây đám người này đều đi theo anh ta.
Biết anh ta dạo này đã trở về, lại kiếm được tiền ở thành phố lớn, mọi người đều nhao nhao đòi khao. Anh ta lại là chỗ quen biết cũ với ông chủ Nhiễm Lâm của Huyễn Đảo, trước đây thường xuyên lui tới.
Thế là tối nay Cố Khuynh tổ chức một bữa tiệc náo nhiệt ở chỗ Nhiễm Lâm, còn đặc biệt gọi Cận Tông đến.
Phòng bao Cố Khuynh đặt là C7, đối diện ngay C9 – sào huyệt thường xuyên của nhóm Lương Đình Không.
Khi Cận Tông đến, cửa phòng C9 đang đóng. Nhưng bên trong có ánh đèn hắt ra, Cận Tông thấp thỏm bước vào phòng C7.
"Ai đây? Mặc đồng phục trường Triều Lệ này, học sinh trường xịn cơ đấy." Một đám thanh niên nam nữ ăn mặc lòe loẹt trong phòng cao giọng chế giễu Cận Tông, người trông như đi lạc vào chốn này.
"Có phải đi nhầm phòng rồi không em gái?"
"Tìm ai thế? Bé con."
"Thuần khiết quá nhỉ, còn mặc đồng phục cơ đấy. Để tao nhớ xem lần cuối tao mặc đồng phục là lúc nào, hình như là lúc gã đàn ông của tao đòi chơi trò thầy trò, hôm đó lão chuốc tao say bí tỉ… đồng phục rách nát bươm…"
"Kinh quá đi mất, ai thèm nghe mấy chuyện dơ bẩn của mày chứ."
Cận Tông bỏ ngoài tai những lời nói th* t*c khiến cô cực kỳ khó chịu, cô đi thẳng về phía Cố Khuynh.
Cố Khuynh nói tối nay Vương Nhứ Lam đánh bài ở tiệm thẩm mỹ nhà anh ta, sẽ đánh rất khuya, tiện thể anh ta đang mời khách ở đây nên nói Cận Tông qua, lát nữa hai người cùng về.
Cố Khuynh mới nhuộm tóc màu xanh lam, ngồi trên ghế sofa dài uống rượu, mặc chiếc áo len lông thỏ cổ tròn màu trắng, quần jean xám đậm, vai rộng chân dài, kết hợp với khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo, khí chất ngông nghênh làm chủ cuộc chơi.
Đôi mắt anh ta sáng long lanh như mắt của minh tinh, chớp chớp đầy mê hoặc.
"Câm mồm hết đi, đứa nào nói linh tinh thì liệu hồn với tao." Cố Khuynh quát đám người đang ăn nói bừa bãi. "Đây là em gái tao."
"Anh Khuynh có em gái từ bao giờ thế?"
"Lạ thật, em gái anh Khuynh trông chẳng giống anh tí nào."
"Là em gái nuôi hay em gái mưa đấy?"
Cận Tông đi đến trước mặt Cố Khuynh. Anh ta đưa cho cô ly cocktail trên bàn, Cận Tông lắc đầu từ chối.
"Anh còn tưởng em không đến." Cố Khuynh nói. Dù sao đám người đi theo anh ta cũng chẳng có gì để nói chuyện với cô.
Nhưng cô vẫn đến, Cố Khuynh rất vui, anh ta cho rằng cô đến vì mình.
"Chuyện là…" Cận Tông hơi khó mở lời, nói ra mục đích của mình. "Hồi nghỉ hè em làm thêm ở đây, bưng bê rượu, có nửa tháng tiền công anh Nhiễm Lâm chưa tính cho em. Lúc đó bạn gái Lisa của anh ấy quản lý sổ sách, sau này khai giảng hai người họ chia tay, Lisa đi rồi, hình như anh Nhiễm Lâm không biết chuyện này…"
Đôi mắt đẹp của Cố Khuynh bị ánh đèn tường màu hồng trong phòng bao chiếu rọi trở nên mơ màng.
Nghe xong lời Cận Tông, ánh sáng trong mắt anh ta hơi vụt tắt, sau đó anh ta nhếch mép cười: "Anh còn tưởng em đặc biệt đến đây để bồi anh chứ. Hóa ra là muốn nhờ anh đòi tiền công."
"Vâng." Cận Tông đáp nhẹ một tiếng, coi như thừa nhận.
"Bà nội em nói hôm đó em không về nhà, em nói là em ngủ ở nhà bạn nữ, có thật là em ngủ với bạn nữ không? Bà nhờ anh hỏi giúp." Cố Khuynh đột nhiên hỏi một câu kỳ quặc.
Cố Khuynh đang nhắc đến đêm cô ngủ lại phòng chiếu phim tư nhân cùng Lương Đình Không.
Hôm sau Vương Nhứ Lam hỏi, Cận Tông nói dối là ngủ ở nhà Ôn Diễm.
Bây giờ bị Cố Khuynh hỏi, Cận Tông sững người, không lên tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!