Bắc Thành, mưa phùn lất phất, một ngày làm việc bình thường.
Dọc theo phố Trường Bình, tài xế Chu Tứ lái xe vững vàng hướng về phía quận Hải Định.
Ở ghế sau, một người đàn ông thân hình mảnh khảnh với tư thế lười nhác đang dựa vào cửa sổ ngủ gật. Đã ra khỏi nhà gần một tiếng đồng hồ, anh phát hiện đầu óc mình sau cơn say rượu đêm qua vẫn còn chút mơ hồ.
Chu Tứ thấy thế liền hỏi: "Anh Không, tối qua các anh uống đến mấy giờ mới về vậy?"
"Ai biết, quên rồi." Lương Đình Không day day trán, khẩu khí nhạt nhẽo đến mức quên sạch tối qua đã rượu chè ở đâu, lại về nhà lúc nào.
Thấy đèn đỏ phía trước, Chu Tứ đạp phanh dừng xe, tùy tay móc lên một chiếc q**n l*t lọt khe bằng ren màu xanh bạc hà, cẩn thận hỏi:
"Anh Không, đây là của bạn gái anh sao? Vừa rồi lúc dọn xe em thấy nó rơi trong khe ghế ngồi. Xử lý thế nào đây ạ?"
Lương Đình Không liếc mắt nhìn lạnh nhạt, nói: "Không phải, vứt đi."
Cuối cùng, anh không nhịn được mà răn dạy Chu Tứ: "Tôi có bạn gái lúc nào, con mắt nào của cậu nhìn thấy tôi có bạn gái?"
"Vâng. Em còn tưởng cô Trần hôm nọ là bạn gái anh chứ. Hôm đó cô ấy vừa khéo cũng ngồi xe này."
Chu Tứ nghe lệnh, ném thứ đồ kia vào thùng rác trên xe.
"Không phải." Lương Đình Không phủ nhận dứt khoát.
Hôm nay ra ngoài, bọn họ đi chiếc Rolls
-Royce Cullinan, không gian bên trong xe vô cùng rộng rãi. Chu Tứ mới được công ty sắp xếp đến lái xe cho "thiếu gia nhà giàu" này, nên vẫn chưa nắm rõ hỉ nộ ái ố của ông chủ.
"Hôm nay chúng ta đi xem mấy phòng thí nghiệm, là Chủ tịch Lương muốn dọn đường cho anh làm nghiên cứu khoa học mới, không chút do dự chi tiền mạnh tay mua về. Tất cả là muốn tốt cho anh Không, xem công ty chúng ta hai năm nay phát triển nhanh thế nào, hiện tại Chủ tịch Lương rất chịu chi đầu tư vốn cho chúng ta." Chu Tứ tưởng thiếu gia nhà mình ngồi xe buồn chán, anh ta tìm đề tài để tán gẫu.
Lương Đình Không bỏ chân đang vắt chéo xuống, khép hai đôi chân dài thẳng tắp được bao bọc trong quần tây đen mực lại, anh hơi rướn người về phía trước, dùng chất giọng trầm khàn đầy từ tính nói với Chu Tứ: "Ông đây còn chưa ngủ tỉnh, có thể bớt nói mấy câu được không? Ồn ào."
"Vâng. Anh Không." Rốt cuộc Chu Tứ cũng chịu ngậm miệng.
Khoang xe trở lại vẻ yên tĩnh.
Lương Đình Không dùng khóe mắt liếc nhìn mảnh vải mát lạnh nằm trong thùng rác. Anh có chút ngạc nhiên, không biết là yêu tinh phương nào rảnh rỗi không có việc gì nhét vào xe anh.
Mấy người phụ nữ này đúng là thiếu hơi đàn ông, con gái con lứa mà dám ám chỉ trắng trợn táo bạo như vậy, thật là lẳng lơ hết chỗ nói.
Đáng tiếc, Lương Đình Không trước đến giờ không đụng vào những loại người này. Rõ ràng anh sinh ra với gương mặt lãng tử, nhưng trên người anh lại toát ra một cỗ khí chất cấm dục quỷ dị, càng câu dẫn khiến các cô nàng tâm ngứa khó nhịn.
Giơ tay xem giờ, một thân âu phục đen thủ công, sơ mi trắng bên trong cài nút kín mít đến tận yết hầu gầy gò, Lương Đình Không móc bao thuốc.
Ngón tay thon dài quẹt chiếc bật lửa nạm kim cương đen chế tác riêng, châm cho mình một điếu thuốc, uể oải ngậm nơi khóe miệng.
Hơi nghiêng đầu, hình xăm màu trắng trên làn da cổ bên phải bị ánh mặt trời ngoài cửa sổ xe chiếu vào, lấp lánh lạ thường.
Đôi môi mỏng khẽ hép, nhả ra một làn khói. Sương khói trắng lượn lờ quanh gương mặt lạnh lùng, khiến ngũ quan mày kiếm ấy nhất thời trở nên mơ hồ, xa xăm.
Vài giây sau, khói tan đi, một gương mặt với những đường nét sắc bén lại lần nữa hiện lên.
Chu Tứ lái xe phía trước, anh ta ngẩng đầu nhìn qua kính chiếu hậu thấy thiếu gia nhà mình, không nhịn được thầm than trong lòng. Trách không được đám phụ nữ kia luôn không biết xấu hổ mà chủ động câu dẫn, cốt tướng mê hoặc như vậy, nhân gian quả thực hiếm có.
Cận Tông về nước khá sớm, cô đã từ chối không ít lời mời hội thảo học thuật, mục đích chính là để kịp tham dự buổi tọa đàm vật lý tổ chức tại Bắc Thành lần này.
Rốt cuộc cô cũng nắm bắt được cơ hội để tận mắt gặp gỡ Vưu Tiêu – vị giáo sư vật lý cực kỳ nổi tiếng trong nước hiện nay.
Bước vào khuôn viên Đại học Bắc Khoa trong làn mưa bụi, Cận Tông cầm điện thoại gọi cho Ôn Diễm, hỏi: "Tin tình báo cậu đưa rốt cuộc có chuẩn không đấy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!