Chương 114: Khao khát gần gũi

Trở về biệt thự Cửu Đa Đài, Lương Cảnh Trừng đã lâu ngày không gặp Cận Tông nên cậu bé đặc biệt quấn mẹ. Cậu bé cứ líu lo nói chuyện với cô, đòi cô chơi cùng, quẩn quanh bên mẹ đến tận giờ đi ngủ vẫn không nỡ rời đi.

Tuy Cận Tông luôn vì công việc nghiên cứu mà vắng mặt trong cuộc sống của cậu bé kể từ khi cậu bắt đầu có ký ức, nhưng mỗi lần gặp lại, cậu vẫn rất quyến luyến mẹ.

"Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ xem con vẽ mẹ có giống không?" Lương Cảnh Trừng lấy ra bức tranh sơn dầu cậu vẽ. Trong tranh là một người phụ nữ mặc áo blouse trắng, buộc tóc đuôi ngựa, đang đứng trong phòng thí nghiệm, vẻ mặt nghiêm túc làm thí nghiệm.

Thằng bé vẽ giống thật. Cận Tông nhìn một cái là nhận ra ngay đó là mình.

Cậu bé đã tắm rửa sạch sẽ, thay bộ đồ ngủ flannel cổ bẻ, được bảo mẫu đưa đến phòng Cận Tông, khuôn mặt đỏ bừng như quả táo chín.

Cận Tông ôm cậu vào lòng, hôn lên má cậu, không ngớt lời khen ngợi: "Trừng Trừng của chúng ta giỏi quá, giống như một kho báu vậy, cái gì cũng biết. Mẹ yêu Trừng Trừng quá đi mất."

"Mẹ ơi, khi nào mẹ đi lại ạ? Mẹ đừng đi nữa được không? Cô giáo ở trường mẫu giáo cứ hỏi sao toàn là bố đi họp phụ huynh cho con thôi." Cậu bé mở to đôi mắt có hàng mi cong vút, đáng thương hỏi Cận Tông.

"Thế à?" Cận Tông chột dạ. Hình như ba năm nay kể từ khi sinh Lương Cảnh Trừng xong, cô chẳng quan tâm mấy đến con.

"Mẹ làm xong dự án này mẹ sẽ không làm nữa." Cận Tông trả lời. "Ngày nào cũng ở nhà chơi với con và bố."

"Nói lời phải giữ lấy lời nhé?"

"Được, nói lời giữ lời."

"Ngoắc tay nào?"

"Ngoắc tay."

Hai mẹ con vừa thương lượng xong thì Lương Đình Không từ thư phòng trên tầng hai đi xuống.

Lương Cảnh Trừng gọi một tiếng "Bố", cậu bé tự mình tụt xuống khỏi vòng tay Cận Tông, đứng xuống đất rồi nói: "Phần hôn hít của con xong rồi, bây giờ đến lượt bố đấy."

Lương Đình Không mắng yêu: "Thằng quỷ này nói linh tinh cái gì thế?"

"Hôn hít ạ. Mẹ ơi, bố không đợi được nữa đâu, bố muốn hôn mẹ lắm rồi." Lương Cảnh Trừng đảo mắt tinh nghịch, cười hì hì chạy ra khỏi phòng ngủ của hai người.

Đợi con đi khuất, Cận Tông và Lương Đình Không đứng đối mặt nhau.

Bầu không khí bỗng trở nên ám muội lạ thường.

Lần này Cận Tông đi Mỹ gần một tháng rưỡi. Trong khoảng thời gian đó, Lương Đình Không có sang Mỹ tham dự triển lãm công nghệ, hai người từng tình cờ gặp nhau vội vã, nhưng chỉ được vỏn vẹn nửa tiếng đồng hồ.

Lâu ngày không gặp, Cận Tông bỗng thấy mối quan hệ giữa hai người vừa lạ lẫm vừa quen thuộc, cứ như vẫn đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt.

Ở chung một phòng, khi anh nheo đôi mắt thâm tình nhìn cô chăm chú, Cận Tông lại thấy toàn thân run rẩy, như thể cô lại biến thành thiếu nữ đỏ mặt tía tai chỉ vì một câu nói đùa cợt nhả của anh năm nào.

Hiện tại Lương Đình Không đã tiếp quản tập đoàn, cả ngày anh mặc âu phục, thắt cà vạt, đối mặt với thế giới chỉ toàn màu đen trắng xám, lịch trình công việc dày đặc.

Đã lâu lắm rồi Cận Tông không nghe anh nói những lời "hư hỏng".

Cận Tông bỗng dưng thấy nhớ Lương Đình Không mở miệng ra là "ông đây", ba câu thì không rời chữ "làm em" của ngày xưa.

"Lại đây." Như hiểu thấu suy nghĩ của Cận Tông, Lương Đình Không đứng bên mép giường gọi cô.

Cận Tông chần chừ, vậy mà cô lại thấy xấu hổ. Hai người chẳng giống vợ chồng già chút nào.

Cận Tông ấp úng hồi lâu, còn tưởng Lương Đình Không sẽ nói lời tâm tình gì với cô, dù sao cũng xa nhau lâu như vậy.

Kết quả, Lương Đình Không rành rọt tính sổ với cô từng món một: "Trong một tháng rưỡi em vắng nhà, anh đã giúp em đón Lương Cảnh Trừng mười hai lần, đi họp phụ huynh ba lần, ngủ cùng con bảy buổi tối, chăm con một lần sốt, một lần tiêu chảy, còn đưa con đi thi vẽ tranh quốc họa, cho nên…"

Nợ ân tình phải trả bằng thịt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!