"Được rồi, hai đứa về lớp đi." Ngô Nhân Ái xua tay đuổi hai cậu thiếu niên ra ngoài.
Cận Tông cũng định rời đi thì bị Ngô Nhân Ái giữ lại: "Mấy ngày nay em thấy trường Triều Lệ thế nào? Đã tìm được cảm giác như ở nhà chưa?"
"Rất tốt ạ." Cận Tông nói dối không chớp mắt.
Đối với Cận Tông, trường học chẳng khác nào một đấu trường sinh tử.
Đấu thành tích, đấu gia thế, thậm chí đấu cả nhan sắc, đấu nắm đấm. Trước kia ở trường nghề, ngày nào cô cũng phải chiến đấu như vậy.
Luôn có những kẻ xấu tính bắt nạt, gây sự với cô, nên trong cặp cô không phải có dao thì cũng là búa.
Hiện tại ở Triều Lệ, tuy chưa có ai trắng trợn gây hấn, nhưng cô biết những tin đồn về cô ở trường cũ đã lan truyền khắp nơi này.
Không ai muốn làm bạn với cô cả.
Nhưng cô cũng chẳng quan tâm, đằng nào cô cũng chẳng có thời gian để kết bạn.
"Vậy thì tốt rồi. Thực ra con người sống trên đời cũng giống như làm thí nghiệm vậy, không phải lúc nào cũng thành công, cũng chẳng phải lúc nào cũng thất bại. Quan trọng là chúng ta phải rút ra bài học và kinh nghiệm từ đó, để xem làm thế nào mới đạt được thành công vĩnh cửu." Ngô Nhân Ái lại bắt đầu bài ca "súp gà cho tâm hồn", Cận Tông nghe mà chán ngấy, cô chỉ muốn tìm cớ chuồn lẹ.
Nhưng đó mới chỉ là chủ đề thứ nhất. Ngô Nhân Ái tiếp tục đề cập đến chuyện thứ hai: "Em thấy bạn cùng bàn của mình thế nào?"
"Bạn cùng bàn nào ạ?" Dường như Cận Tông chẳng coi người ngồi cạnh mình ra gì.
"Lương Đình Không ấy."
"Không hiểu rõ lắm ạ."
"Thực ra cậu ấy cũng có chút nền tảng học tập đấy, chỉ có tội là ham chơi thôi. Nếu có thể, thầy mong em giúp đỡ cậu ấy một chút."
"Em không dạy kèm miễn phí đâu ạ. Còn nữa, mấy chuyện đôi bạn cùng tiến gì đó em xin phép từ chối thẳng thừng. Thầy Ngô, em còn có việc, em đi trước đây." Nói xong, Cận Tông quay người bước ra khỏi văn phòng.
Cơn gió lạnh lùa vào văn phòng vắng vẻ, Ngô Nhân Ái chỉnh lại gọng kính, thầy cảm thấy cô học trò Cận Tông này thực sự rất lạnh lùng.
Không chỉ lạnh lùng qua điện thoại, mà khi đối mặt trực tiếp cũng lạnh lùng không kém.
Vì bị thầy Ngô giữ lại một lúc nên khi Cận Tông ra đến cổng trường thì trời đã hơi muộn.
Và cô bị Chân Nhan Nhan – nữ trùm trường nghề cùng đám đàn em chặn đường.
"Cận Tông! Mày làm tao tìm hơi bị mệt đấy!" Chân Nhan Nhan với mái tóc mới nhuộm đỏ rực, mặc bộ váy yếm phong cách Mori girl, khóe miệng ngậm điếu thuốc, đứng đợi sẵn ở cổng trường. Nhìn thấy cô, ả lớn tiếng quát tháo.
Cận Tông dừng bước, ánh mắt sắc lạnh liếc nhìn, giọng nói bén nhọn: "Tìm tao làm gì?"
"Chuyện mày phải quỳ xuống xin lỗi tao, mày còn định trốn bao lâu nữa?" Chân Nhan Nhan hỏi.
"Tao đồng ý quỳ xuống bao giờ?" Cận Tông đáp trả.
"Cái đồ đ* đ**m, mày dùng cái "của nợ" đó để lừa trai của tao còn chối à?"
"Trai của mày? Ai?"
"Cố Khuynh."
"Không quen."
Dứt lời, Cận Tông xoay người định bỏ đi.
Hai đàn em của Chân Nhan Nhan xông lên định giữ vai cô lại. Cận Tông xoay người, tặng cho mỗi ả một cái bạt tai giòn giã.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!