Tan học, Cận Tông đi một mình đến tiệm xăm Silver Color gần trường, cô nói với cô chủ rằng cô muốn xăm mình.
Bà chủ hỏi cô muốn xăm hình gì.
Cận Tông lấy bức ảnh cô mặc váy JK chụp ở studio của Phương Tề Hân ra, chỉ vào dải ren buộc ở đùi trong bức ảnh, nói: "Xăm cái này vào đúng vị trí này, giống như em đang đeo dải ren này vậy."
Bức ảnh này sau đó đã được cô khôi phục lại từ thùng rác.
Cô cũng không biết tại sao mình lại muốn giữ nó.
Giữ lại là đúng. Bây giờ, bức ảnh này có đất dụng võ rồi.
"Được thôi." Bà chủ cười hỏi. "Còn yêu cầu gì khác không?"
Cô chủ tiệm xăm tên Minh Hỏa, là một đại mỹ nhân. Rất nhiều học sinh trường Triều Lệ trên đường Đình Lâm đều đến chỗ cô xăm.
Cô chủ là một thợ xăm rất nổi tiếng, có hàng trăm ngàn người theo dõi trên mạng xã hội. Những hình xăm do cô ấy thiết kế luôn độc đáo và tuyệt đẹp.
Minh Hỏa đã làm cho rất nhiều thiếu niên, đôi khi chỉ cần nhìn thoáng qua là biết tại sao họ lại muốn đi xăm.
Nhưng cô bé đến hôm nay khiến Minh Hỏa có chút khó hiểu. Cô đến rất đột ngột, yêu cầu cũng rất qua loa, dáng vẻ vội vàng gấp gáp.
Chắc là quyết định xăm nhất thời. Lại còn một lòng muốn xăm cho xong thật nhanh để mang đi khoe với người khác.
Cận Tông nghĩ một chút, lại nói: "Viết chữ L.T. K dưới dải ren, sau đó vẽ một con chim sơn ca." Cận Tông đưa sợi dây chuyền của mình cho đối phương xem. "Giống hệt con này ạ."
"Hình chim sơn ca này hơi tinh xảo đấy, hôm nay e là không làm kịp đâu." Minh Hỏa nói thật lòng.
"Nhưng em muốn làm xong ngay hôm nay để cho người ta xem." Cận Tông rất cố chấp.
Cô thuộc kiểu người một khi đã quyết định làm gì thì muốn làm xong ngay lập tức, vô cùng thực dụng.
Minh Hỏa nhận ra, người có thể khiến cô bé này đi xăm mình vì họ, chắc chắn đã bắn trúng vào nơi sâu thẳm nhất trong trái tim cô bé.
Hình chim sơn ca kia Minh Hỏa đã từng xăm rồi, cô ấy có bản mẫu ở đây, muốn hoàn thành nhanh cũng không phải quá khó.
Đó chính là hình xăm trên cổ Lương Đình Không.
Chính tay Minh Hỏa đã xăm cho anh vào năm anh học lớp 10.
"Được rồi, cũng muốn màu trắng đúng không?" Minh Hỏa đoán, hình xăm này là vội vàng làm để cho Lương Đình Không xem.
"Vâng ạ." Cận Tông gật đầu.
Minh Hỏa nhắc nhở: "Màu trắng dễ phai lắm, lúc phai màu nhìn sẽ rất xấu, em muốn xăm màu trắng thật à?"
"Nhưng em có người bạn cùng bàn xăm màu trắng vẫn luôn rất đẹp mà." Cận Tông không hiểu lắm về xăm mình nên thắc mắc.
Minh Hỏa tiết lộ bí mật mà Cận Tông không biết: "Đó là vì cậu ấy chịu đau giỏi, cứ cách một thời gian lại đến đây dặm lại màu đấy."
"Thật ạ?" Cận Tông ngạc nhiên. Hóa ra anh chịu đau giỏi như vậy nên hình xăm mới luôn rực rỡ thế.
"Đúng vậy, nên em vẫn muốn xăm màu trắng chứ?" Minh Hỏa xác nhận lại lần nữa.
"Vâng ạ." Cận Tông gật đầu chắc nịch.
"Được." Minh Hỏa đồng ý.
Cận Tông ở studio của Minh Hỏa đến tận 9 giờ tối. Khi làm xong, cô phát hiện đã hơi muộn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!