Chương 49: Dịu dàng cưng chiều

Gần 11 giờ đêm, Cận Tông ngồi sưởi ấm trong tiệm làm tóc và thẩm mỹ Bella của nhà Cố Khuynh. Bên cạnh cô là Điền Nhạc, em họ của Cố Khuynh.

Hai chị em vây quanh chiếc lò sưởi điện trong đại sảnh đầy ghế cắt tóc để giết thời gian.

Mẹ Điền Nhạc là thợ làm tóc ở Bella, mỗi lần được nghỉ, cậu bé lại chạy đến đây chơi.

Năm nay cậu bé mười một tuổi, mới học lớp 5.

Bọn con trai cứ đến kỳ nghỉ đông là lại mê mẩn game điện thoại. Điền Nhạc vừa thấy Cận Tông đến là đòi mượn điện thoại chơi game ngay.

Lúc này, cậu bé ngồi cạnh Cận Tông, đang say sưa chơi game trên điện thoại của cô.

Cận Tông ngồi trên ghế sofa nhung, chán nản đợi Vương Nhứ Lam đánh xong mạt chược để cùng về nhà.

Vương Nhứ Lam nghiện bài bạc thật sự, đánh cả chiều rồi mà tối vẫn muốn đánh tiếp.

Cận Tông ở nhà thấy bà nội mãi chưa về, nhìn đồng hồ thấy muộn cô bèn đi đón. Kết quả bà đang thua, nằng nặc đòi gỡ thêm vài ván.

Cận Tông gọi mấy lần bà cũng không chịu về.

Bên ngoài trời đang mưa lạnh, đường tối trơn trượt, Cận Tông sợ bà mắt kém không nhìn rõ đường nên mới phải ra tận nơi đón.

Ai ngờ đến nơi cũng chẳng đón được người về.

Tối nay Cận Tông ra ngoài còn một lý do nữa, đó là cô nghỉ đông ở nhà một mình chán quá. Làm bài tập, livestream, dọn phòng, giặt giũ chăn màn xong xuôi, quay đi quay lại thấy vẫn còn quá nhiều thời gian.

Sao đợt trước, lúc Lương Đình Không ngày nào cũng làm phiền cô, cô lại thấy ngày tháng trôi qua nhanh như chớp mắt thế nhỉ.

Đêm đã khuya, Cận Tông co người trên ghế sofa tiếp khách, xõa mái tóc vừa gội, lười biếng gà gật.

Lúc nãy đợi Vương Nhứ Lam ở Bella lâu quá, cô tiện thể dùng luôn đồ nghề ở đây gội đầu.

Tối nay ra ngoài vội, cô vơ đại chiếc váy hoodie nỉ trắng dáng thể thao mặc vào, bên dưới là quần legging bó sát, tôn lên dáng người cao ráo. Mái tóc đen dài suôn mượt xõa tung, cô ngồi đó, chán nản ép mình đợi Vương Nhứ Lam tàn cuộc.

Cậu bé ngồi bên cạnh mặc áo phao đen thì tỉnh táo hơn cô nhiều, mười ngón tay múa trên màn hình điện thoại thoăn thoắt.

"Phiền chết đi được. Phiền quá, ai thế không biết. Cứ nhắn tin rác mãi." Màn hình game lại bị thông báo tin nhắn chen ngang khiến nhân vật bị KO, Điền Nhạc đang chơi hăng say bỗng cáu kỉnh.

Có một số lạ không lưu trong danh bạ liên tục nhắn tin cho Cận Tông.

Học sinh tiểu học Điền Nhạc biết chữ, liếc nhìn nội dung những tin nhắn oanh tạc liên hồi đó.

Mấy lời này nghe giống như con trai đang dỗ dành bạn gái khi yêu nhau.

Điền Nhạc khóa màn hình, trả lại cho Cận Tông.

"Đại ca Tông, trả chị này. Chị mau xem đi, hình như có người sắp chết, đợi chị cứu mạng hay sao ấy, nhắn tin như điên vậy."

Lũ trẻ con ở hẻm Hòe Tửu đều gọi Cận Tông là "đại ca", vì tuy là con gái lại xinh đẹp, nhưng danh tiếng hung dữ của cô ở khu này thì chẳng giống con gái chút nào.

Điền Nhạc nghe nói hồi nhỏ cô toàn dựa vào nắm đấm để lớn lên.

Người ở khu này đều coi thường cô, bảo cô không cha không mẹ, nên lớn lên cô lạnh lùng vô cùng, nhiều đứa trẻ như Điền Nhạc còn chẳng dám bắt chuyện với cô.

Điền Nhạc là ngoại lệ, mỗi lần đến hẻm Hòe Tửu đều thích bám lấy cô.

Bởi vì Điền Nhạc thấy cô xinh đẹp, thỉnh thoảng lại có những câu đùa lạnh lùng bất ngờ, hơn nữa còn hào phóng, thường xuyên mời cậu bé uống nước, ăn vặt.

"Người này nhắn tin cho chị suốt, dỗ dành chị, cầu xin chị, hay là chị trả lời người ta một câu đi." Điền Nhạc khuyên nhủ Cận Tông như một người bạn tâm giao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!