Lương Đình Không vừa định mở miệng hỏi thì Vương Việt – tâm phúc của anh đang ngồi phía trước xem livestream game liền tháo một bên tai nghe xuống, quay đầu lại, hạ giọng nói: "Học bá đấy, vũ khí bí mật mà thầy "Không Ai Yêu" cất công đi đào về. Ngồi cạnh mày đấy Không gia, cẩn thận một chút."
Học bá?
Vũ khí?
Cẩn thận?
Lương Đình Không liếc mắt nhìn cô nữ sinh ngồi bên cạnh, anh bắt gặp khuôn mặt với đôi mắt lúng liếng như tơ, tiện thể nhìn thấy cây bút bi đang xoay tròn nhàm chán trên tay cô, rồi lại thuận tiện liếc qua cuốn vở chi chít những dòng chữ "nhàm chán", "muốn tan học quá", cùng những hình vẽ ngôi sao năm cánh, mặt trăng, trái đất…
Lương Đình Không giơ tay xem đồng hồ, mới vào học được 25 phút mà cô nàng đã chán đến mức này rồi sao? Thế mà gọi là học bá á?
Không phải chứ…
Lương Đình Không cảm thấy cô có chút quen mặt, nhưng nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu.
Tần Ngọc Ngôn ngồi ngay bàn trên đang gục đầu ngủ, Lương Đình Không duỗi chân đá vào ghế: "Đưa bài tập đây tao chép cái."
Tần Ngọc Ngôn không phản ứng.
Lương Đình Không đá thêm hai cái nữa, Tần Ngọc Ngôn vẫn lù lù bất động.
Hai chiếc bàn kê sát nhau. Cú đá của Lương Đình Không khiến bàn của Cận Tông cũng rung lên bần bật.
Cận Tông vốn đã chán ngấy với cách dạy của thầy Phùng Ích Phong – giảng bài thì rề rà không bật mic, giọng nhỏ như muỗi kêu; mắng học sinh thì lại bật mic đầy nhiệt huyết, giọng vang như chuông lớn, thao tác này thực sự khiến cô cạn lời.
Giờ lại thêm Lương Đình Không cứ đá vào ghế bàn trên khiến bàn cô rung lắc, Cận Tông nổi cáu: "Có thôi đi không? Người ta đã không muốn cho cậu mượn rồi, cậu cứ đá mãi làm gì thế hả?"
Lương Đình Không: "Liên quan gì đến cậu."
"Cậu làm bàn tôi rung đấy."
"Đằng nào cậu chẳng chán."
"Tôi chán chỗ nào?"
"Nhìn cái tờ giấy nháp của cậu xem, vẽ cả vũ trụ ra rồi kìa."
Lúc này cuối cùng Tần Ngọc Ngôn cũng bị đánh thức, quay đầu lại nói: "Ông đây cũng chưa làm xong, còn chưa biết chép của ai đây này. Nghe nói bạn cùng bàn của mày là học bá đấy, hay chép của cậu ấy đi?"
Vốn dĩ bọn họ lười đến mức chẳng buồn chép bài, nhưng hôm qua Ngô Nhân Ái đã thông báo trong nhóm lớp rằng bài tập hè không nộp thì mời phụ huynh.
Điều này khiến ngay cả những trùm sò lười học như Tần Ngọc Ngôn và Lương Đình Không, những kẻ chẳng biết bài thi là cái gì cũng phải lo lắng.
Ngày đầu tiên của học kỳ mới đành phải vứt bỏ hình tượng, "xuống biển" chép bài vậy.
Học kỳ này là lớp 12 rồi mà.
Ít nhất cũng phải diễn một chút trước mặt phụ huynh, chứng tỏ mình cũng có ý định thi đại học.
"Học bá?" Lương Đình Không liếc mắt nhìn cô gái bên cạnh thêm lần nữa. Anh chợt nhớ ra đã gặp cô ở đâu.
Cô ấy? Học bá?
Đừng đùa chứ.
Học bá năm nào cũng có, nhưng năm nay đặc biệt nhiều.
Nhiều đến mức phải ngồi cùng bàn với anh luôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!