Chương 21: Váy dài

Tối hôm đó, Cận Tông làm xong bài thi, tranh thủ gội đầu. Gội xong, cô ngồi trước gương sấy tóc. Vương Nhứ Lam thu quần áo ngoài ban công vào, mang đến cho cô.

Thấy cô sấy thẳng mái tóc đen dày dài đến thắt lưng, buông xõa trên vai mượt mà như lụa, óng ả tuyệt đẹp, Vương Nhứ Lam không kìm được cảm thán: "A Tông nhà ta đẹp quá, tóc đẹp thế này nên con đừng uốn hay nhuộm gì nhé."

"Bà ơi, nếu cháu cắt tóc ngắn thì có đẹp không?" Cận Tông đột nhiên hỏi.

Vương Nhứ Lam hỏi: "Ngắn cỡ nào?"

"Đầu đinh ạ." Cận Tông đáp.

"Đừng đùa, chắc chắn là xấu chết đi được." Vương Nhứ Lam gạt phắt ý định đó đi. "Con gái con đứa ai lại đi cắt đầu đinh chứ."

Cận Tông nhớ lại hôm nay Hà Lan và Trịnh Cung bắt cô phải làm như vậy.

Nếu cô cắt thật, liệu họ có tha cho cô không? Chắc chắn là không. Thế nên cũng chẳng cần phải phí công làm gì.

Hôm đến studio của Phương Tề Hân, Lương Đình Không đã vứt mất con dao của cô. Mấy ngày nay đi học cô luôn cảm thấy bất an, may mà chưa ai tìm cô gây sự.

Cô cũng từng nghĩ đến việc mua con dao khác, nhưng cô biết rõ đó không phải là kế lâu dài.

Những kẻ ranh ma như Hà Lan sẽ biết ngay con dao trong cặp Cận Tông chỉ là vật trang trí, là trò khôn vặt dọa người. Cô muốn thi vào đại học tốt, muốn có một tương lai xán lạn, cô sẽ không làm bất cứ điều gì mà một học sinh ngoan không nên làm.

Cho nên, dù cô có mua thêm một con dao khác để trong cặp, phô trương thanh thế, cũng chẳng có tác dụng gì.

Cận Tông rầu rĩ suy nghĩ, thời hạn ba ngày sắp đến, cô phải làm sao để tự bảo vệ mình đây.

"Hôm nay bà đi chợ mua thức ăn, bà gặp mẹ thằng Cố Khuynh đấy." Vương Nhứ Lam gấp quần áo cất vào tủ cho Cận Tông, quay sang kể chuyện về Cố Khuynh – người nổi tiếng của khu hẻm Hòe Tửu.

Ở hẻm Hòe Tửu, từ già trẻ lớn bé không ai là không biết Cố Khuynh.

Cố Khuynh bằng tuổi Cận Tông, từng học chung trường nghề Đình Lâm với cô, là một tên lưu manh chính hiệu, đám thanh niên lăn lộn ngoài xã hội ở thành phố Vân đều gọi anh ta là đại ca.

"Bà hỏi Cố Khuynh đi đâu rồi, sao học hành chưa xong mà người đã biến mất tăm. Mẹ nó bảo Cố Khuynh đi kiếm tiền rồi. A Tông à, dạo này Cố Khuynh có liên lạc với cháu không?"

"Không ạ." Cận Tông lắc đầu.

"Nó đẹp trai thế, khối cô bé chủ động theo đuổi. Có dạo bà thấy nó hay đưa con về, có phải hai đứa là…"

Vương Nhứ Lam ít khi quản Cận Tông, bà biết cô là đứa trẻ hiểu chuyện, sẽ không làm điều gì vượt quá giới hạn.

Nhưng Cố Khuynh quả thực quá hư hỏng, đậm chất du côn phố phường, chuyện gì cũng dám làm. Có thời gian Cận Tông qua lại với Cố Khuynh nhiều, không phải Vương Nhứ Lam không nghe mấy bà hàng xóm bàn ra tán vào.

Họ bảo: "Bà Nhứ Linh ơi, có người tận mắt thấy cháu gái bà đi nhà nghỉ với thằng Cố Khuynh hư hỏng kia đấy. Bà không quản con bé đi à? Nhỡ bụng ễnh ra đấy thì làm thế nào."

Lúc đó Vương Nhứ Lam chỉ đáp lại: "Thế thì càng tốt, Cố Khuynh đẹp trai, cháu gái tôi cũng xinh đẹp, hai đứa nó mà sinh con thì đứa bé chắc chắn đẹp như tranh vẽ." Bà chỉ mạnh miệng ngoài mặt thế thôi.

Chứ trong lòng Vương Nhứ Lam nghĩ, nếu Cận Tông có tìm bạn trai thì chắc chắn phải tìm người tốt hơn Cố Khuynh gấp trăm lần.

Bởi vì từ nhỏ cô đã mất bố, sau lại bị mẹ bỏ rơi, số phận đã quá khổ rồi, không thể đi theo một tên lưu manh phố phường như Cố Khuynh để chịu khổ thêm nữa.

"Chẳng có chuyện như bà nghĩ đâu." Cận Tông khẳng định chắc nịch với bà nội hay nghi thần nghi quỷ.

"Thế sao hai đứa hay đi nhà nghỉ cùng nhau? Người ta thấy hết cả đấy."

"Đợt đó anh ấy đánh nhau bị thương ở lưng, bị chém mấy nhát, cần bôi thuốc mà anh ấy tự bôi không được. Anh ấy không dám về nhà sợ mẹ anh ấy phát hiện nên nhờ cháu ngày nào cũng đến bôi thuốc giúp ạ."

"Chỉ thế thôi à?"

"Chứ còn gì nữa ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!