Chương 24: Rạp chiếu phim

Ngón tay Cận Tông run rẩy, ấn nút từ chối.

Dù hiện tại trong cửa hàng tiện lợi chỉ có một mình cô, rảnh rỗi đến mức lấy bút bi tô đen hết các vòng tròn chữ cái và ký hiệu trên một tờ bài thi làm sai, nhưng cô vẫn chọn không nhận cuộc gọi video của Lương Đình Không.

Cảm giác này giống như họ đang yêu nhau thật vậy: Hai ngày không gặp, chàng trai chủ động nhắn tin hỏi cô gái có nhớ mình không.

[Thế cậu gửi một tấm ảnh tự sướng của cậu đi. Không video thì cho tôi xem ảnh cũng được chứ gì.] Kẻ bị từ chối vẫn lì lợm la l**m, hạ thấp yêu cầu.

Có vẻ anh rất giỏi tán gái, không vì bị từ chối mà tức giận mất mặt, ngược lại còn rất phong độ giữ thể diện cho mình, biến tướng tiếp tục trêu chọc.

Con người này sinh ra đã thích hợp để tán gái, cái chất lưu manh ngấm vào tận xương tủy ấy, chỉ nhắn một cái tin WeChat cũng thể hiện được vô cùng nhuần nhuyễn.

Cận Tông cầm điện thoại, cô phát hiện tai mình thế mà lại hơi nóng lên.

Cho đến khi, anh nói rõ yêu cầu cụ thể về bức ảnh mình muốn xem.

[Lộ ngực.]

[Tiểu gia đây bỏ tiền lớn online cầu một tấm ảnh lộ ngực của bạn cùng bàn.] [Biểu tượng cảm xúc ch** n**c miếng sắc dục. JPEG]

"…"

Cận Tông cạn lời.

Liên tưởng một chút, cô lại nhớ đến lần trên mạng có người bôi nhọ cô, và có người đứng ra bênh vực. Giọng điệu nhắn tin WeChat của Lương Đình Không hiện tại y hệt giọng điệu của người đó trên mạng.

Vậy ra, người đó lần trước cũng là anh?

Tai Cận Tông càng nóng hơn. Dường như cô đã xác nhận được rằng việc hành hung Trần Chiêu Minh trong buổi chào cờ không phải là lần đầu tiên Lương Đình Không bảo vệ cô.

ID khiến cô tò mò hồi lâu lần trước: [Một Đóa Mây], chính là anh.

[Sao thế, gửi đi, đừng ngại mà, cậu hoang dại lắm cơ mà? Cái gì cũng dám làm mà.] Người không nhận được hồi đáp tiếp tục cà khịa bên kia màn hình.

Cận Tông cũng chẳng biết bản thân trúng tà gì mà vẫn cứ để điện thoại ở giao diện khung chat với anh.

Tin nhắn của anh cứ thế liên tiếp gửi đến.

[Thầy "Không Ai Yêu" bắt tôi viết kiểm điểm, hay là cậu viết hộ tôi đi?]

[Cậu không biết đâu, hôm qua mẹ tôi về quất cho tôi một trận, roi quất cả vào mặt, tôi hủy dung rồi.]

[Nhưng hiện tại tôi vẫn đang làm bài thi đây này, tàn nhưng vẫn kiên cường học tập.]

[Cậu không thương tôi sao? Tôi đã thế này rồi mà vẫn kiên trì làm bạn với Tiểu Minh.]

Có vẻ anh rất hưởng thụ trải nghiệm lần đầu tiên nhắn tin qua lại với Cận Tông.

Gõ một tràng dài.

Sau đó, anh nhắn: [Cận Tông, theo tôi đi.]

Cuối cùng, anh nhắn: [Đêm hôm đó, tôi đến để cắt đứt sạch sẽ với Trịnh Cung, tôi không ngờ lại phản tác dụng, khiến cậu bị cắt tóc.]

Cận Tông nhìn chằm chằm vào hai câu nói đó, suy nghĩ hồi lâu xem ý anh là gì.

Là anh muốn cô giống như Tô Tinh Dao trường 17 hay Trịnh Cung trường Triều Lệ, đi theo anh, ngày ngày trang điểm xinh đẹp, cùng anh và đám bạn bè của anh ăn chơi đập phá khắp nơi sao?

Cận Tông không trả lời, cô thoát khỏi khung chat.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!