11 giờ đêm, Lương Đình Không không nhớ mình đã bao nhiêu lần giật lấy chén rượu từ tay Cận Tông. "Đừng uống nữa, uống nữa là say đấy."
Tối nay Cận Tông đã uống không ít. Ban ngày cô có xích mích với Ngũ Minh Vĩ, tối đến cô mượn cớ chúc mừng sinh nhật cậu ta, liên tục mời rượu. Từ lúc cắt bánh kem đến giờ, cô đã mời Ngũ Minh Vĩ mười mấy ly rồi.
Phòng bao có bao nhiêu loại rượu, cô đều rót ra chúc Ngũ Minh Vĩ sinh nhật vui vẻ.
Ngũ Minh Vĩ không muốn tiếp, cô cũng không từ bỏ. Mặc kệ Ngũ Minh Vĩ đi đâu, nói chuyện với ai hay chơi trò gì, cô đều chạy tới, lôi kéo cậu ta thi uống rượu.
Cận Tông giao kèo, ai thua thì phải làm một việc cho người thắng.
Cuối cùng, Ngũ Minh Vĩ cũng chịu thua, cái sinh nhật này đúng là thất bại thảm hại.
Thực ra từ lúc thấy Cận Tông mang sầu riêng đến phá đám, cậu ta đã mất hết hứng thú vui chơi rồi.
"Ngũ Minh Vĩ, cậu thua rồi!" Cận Tông dốc ngược chiếc ly rỗng vừa uống cạn một hơi rượu Lan Lưỡi Rồng, khoe với Ngũ Minh Vĩ.
Ly rượu trên tay Ngũ Minh Vĩ vẫn còn đầy nguyên.
Ngũ Minh Vĩ khẽ nhếch mép, ánh mắt nhàn nhạt, thong thả xem Cận Tông đêm nay định giở trò gì.
Tiệc sinh nhật mời bao nhiêu anh em bạn bè, nhưng Ngũ Minh Vĩ cảm thấy điểm nhấn thú vị nhất có lẽ chỉ nằm ở mỗi mình Cận Tông. Những người khác, cậu ta đã chán ngấy từ lâu rồi.
Nhớ lại chuyện xảy ra chiều nay, nếu lúc đó Lương Đình Không không kịp thời kéo cô ra, liệu cô có thực sự cầm búa phang vỡ đầu cậu ta không?
Nghĩ đến cảnh đó, Ngũ Minh Vĩ thấy cô nàng này cũng thú vị ra phết.
"Ừ. Tôi thua."
Ngũ Minh Vĩ lắc nhẹ ly rượu đá trên tay, cúi đầu nhìn những viên đá đang tan chảy, rồi nhướng mày đánh giá thiếu nữ hai má đã đỏ hây hây vì say rượu, hỏi: "Cậu muốn tôi làm gì?"
Thực ra Ngũ Minh Vĩ đã đoán được phần nào.
Cận Tông đứng dậy, bước chân loạng choạng, lảo đảo bám vào sofa và bàn trà, mò mẫm tìm cặp sách của mình, lôi ra đôi găng tay len màu xanh lam do chính tay Ôn Diễm đan, đưa cho Ngũ Minh Vĩ.
"Nhận lấy nó. Khi trời lạnh, câu phải đeo đi học. Và phải để cho cả trường nhìn thấy." Cận Tông nghiêm túc yêu cầu Ngũ Minh Vĩ.
Đây là tâm ý chân thành nhất của một cô gái dành cho cậu ta.
Cận Tông hy vọng Ngũ Minh Vĩ có thể nghiêm túc đón nhận nó.
"Hả?" Ngũ Minh Vĩ đưa ly rượu bốc hơi lạnh lên đôi môi mỏng nhạt màu, nhấp một ngụm, cười nhạt nhẽo, nhắc nhở Cận Tông: "Đấy là ba việc rồi đấy, bà chị ạ."
Nhận lấy nó, là việc thứ nhất.
Trời lạnh nhớ đeo đi học, là việc thứ hai.
Để cho cả trường nhìn thấy, là việc thứ ba.
Học bá quả nhiên là học bá, khác hẳn nữ sinh bình thường, có thể gộp ba việc thành một câu nói.
Yêu cầu kể cũng nhiều phết.
Cô tưởng Ngũ Minh Vĩ này não tàn hay sao mà dễ bị dắt mũi thế.
"Bà chị à, đừng tưởng tôi ngốc nhé." thực ra Đám Ngũ Minh Vĩ đều là những kẻ tinh ranh, cái gì cũng hiểu cũng biết, chỉ là không muốn làm mọt sách ngoan ngoãn trong trường mà thôi.
Cận Tông tức giận, bĩu môi cãi lại: "Cậu gọi ai là bà chị hả? Ai là chị cậu?" Cô ghét cay ghét đắng cách xưng hô này, nghe đầy mùi cợt nhả của đám con trai hư hỏng.
Nhất là khi được thốt ra từ miệng tên tra nam như Ngũ Minh Vĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!