Chương 20: Bạn cùng bàn của cậu

Dạo này tan học Lương Đình Không và Cận Tông cứ dính lấy nhau, mọi người trong và ngoài trường đều thấy cả, ai cũng tưởng Lương Đình Không đang yêu sớm với Cận Tông.

Chạy sang lớp 7 dò la tin tức, lại nhận được câu trả lời: Là do giáo viên chủ nhiệm Ngô Nhân Ái sắp xếp hai người thành đôi bạn cùng tiến, giúp đỡ nhau học tập.

Dân tình hóng hớt được một phen kinh hồn bạt vía: Lương Đình Không mà cũng cần học hành ư?

Ôn Diễm lớp 12-5 cũng biết chuyện này. Hai buổi trưa liền cô nàng tìm đến Cận Tông rủ đi ăn trưa ở nhà ăn. Lúc ăn, ban đầu cô ấy còn hỏi han vài chuyện về Cận Tông, sau đó dần dần lái sang chủ đề về nhóm ba người Lương Đình Không.

Ôn Diễm thầm thương trộm nhớ Ngũ Minh Vĩ, người anh em tốt của Lương Đình Không, nhưng khổ nỗi không có cách nào tiếp cận được thông tin về Ngũ Minh Vĩ. Giờ thấy Cận Tông thân thiết với Lương Đình Không, Ôn Diễm mừng muốn khóc.

"Cận Tông, chiều nay cậu ấy chơi bóng rổ, cậu giúp tớ đưa chai nước này cho cậu ấy được không?" Ôn Diễm năn nỉ Cận Tông.

Chuyện này Cận Tông chưa từng làm bao giờ. Hồi học trường nghề, con trai ở đó toàn là lũ vô lại.

Mấy kiểu yêu thầm tuổi học trò này cô chưa từng trải qua.

Bởi vì chưa từng có ai khiến cô rung động.

Ngay cả Cố Khuynh – người cùng cô lớn lên, đẹp trai ngời ngời, cô cũng chưa từng mua nước cho.

"Cậu tự đi mà đưa." Cận Tông cắm cúi ăn cơm, mắt dán vào màn hình điện thoại học từ vựng tiếng Anh.

Ôn Diễm nũng nịu: "Đi mà Cận Tông, giờ cậu thân với nhóm Ngũ Minh Vĩ thế còn gì."

"Tớ không thân với họ." Cận Tông chẳng thấy thân thiết chỗ nào.

"Còn nói không thân sao? Ngày nào Lương Đình Không cũng dẫn cậu đến phòng bida ở hẻm Nhạn Hồi, ngày nào Tần Ngọc Ngôn và Ngũ Minh Vĩ cũng ở đó chơi đến tối mịt mới về mà."

"Tớ đến đó để giảng bài cho Lương Đình Không." Cận Tông nói.

"Đúng rồi, rốt cuộc cậu và Lương Đình Không là thế nào?" Ôn Diễm muốn xác nhận lại. Lương Đình Không đẹp trai như thế, Cận Tông lại xinh đẹp như thế, Ôn Diễm không tin hai người đi cùng nhau mà trong lòng chỉ có mỗi chuyện học tập.

"Thầy chủ nhiệm nói tớ giúp cậu ta nâng cao thành tích. Không có chuyện như các cậu nghĩ đâu." Cận Tông nhấn mạnh.

"Cậu biết bạn gái của cậu ấy là ai không?" Ôn Diễm nghiêm túc hỏi, giật lấy điện thoại của Cận Tông để cô chú ý lắng nghe. "Là Trịnh Cung đấy."

Đến lúc này, Cận Tông mới chịu ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào mắt Ôn Diễm: "Tớ biết."

Chính vì biết là Trịnh Cung nên cô mới sẵn lòng tiếp cận Lương Đình Không. Thực tế chứng minh phương pháp này rất hiệu quả, ít nhất là dạo gần đây Trịnh Cung không còn tìm cô gây sự nữa.

Có một số người, quả thực không nên nhắc tới.

Hai người vừa dứt lời thì Trịnh Cung cùng nhóm Hà Lan đến.

Cận Tông thích ăn trưa ở tầng hai nhà ăn số 3 vì vắng người, ăn xong có thể tranh thủ học từ vựng hoặc lướt điện thoại một lát rồi mới về lớp.

Cô vốn quen độc lai độc vãng, không ngờ mấy hôm nay Ôn Diễm cứ thích tìm đến cô vào buổi trưa.

"Ái chà, Ôn Diễm, hóa ra cậu quen Cận Tông lớp 7 à." Hà Lan chào hỏi bạn cùng lớp.

"Cũng phải, trước đây hai người từng học chung trường nghề mà. Thế chắc cậu biết rõ Cận Tông nổi tiếng thế nào ở trường cũ nhỉ? Vì không muốn bị đám côn đồ bên đó bắt nạt, cậu ta đã tìm một thằng đàn ông để bán thân đấy. Thế nên mới có cái biệt danh "Đồ lẳng lơ"

Ôn Diễm chớp mắt, vẻ mặt hoảng hốt nhìn Cận Tông. Chuyện đó xảy ra sau khi cô ấy chuyển trường, cô ấy chưa từng tận mắt chứng kiến nhưng đã nghe đồn đại không dưới một lần.

Ôn Diễm không hiểu rõ Cận Tông lắm, không dám chắc cô có làm chuyện đó hay không, nhưng nề nếp ở trường nghề Đình Lâm tệ hại thế nào thì Ôn Diễm biết rất rõ.

Cô ấy từng học ở đó một năm, ở nội trú.

Sáng ra thấy sàn ký túc xá đầy máu, bạn cùng phòng chỉ cần ngứa mắt ai là tối đến trùm chăn đánh hội đồng người đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!