Thông tin truyện

Hóa Ra Tôi Không Mắc Bệnh Tâm Thần


Lâm Kiến Uyên, 27 tuổi, một xã súc điển hình. Từ lần tăng ca thức trắng đêm đến nỗi ngất xỉu phải nhập viện, từ đó về sau, ngày nào anh cũng thấy rất nhiều thứ kỳ quái.

Ví dụ như những sợi dây leo chui ra từ tròng mắt của đồng nghiệp.

Ví dụ như lúc sếp họp, khí quản của ông ta nứt ra phun đầy ếch xanh.

Ví dụ như đi làm về mất 2 tiếng đồng hồ, cuối cùng mệt mỏi lê lết thân xác về đến nhà, vừa mở cửa đã thấy một bộ hệ tiêu hóa màu hồng nhạt độc lập đang há miệng mỉm cười nói với anh:

“Anh đã về rồi. Anh muốn tắm rửa trước, ăn cơm trước, hay là... ăn em?”

Lâm Kiến Uyên: “Cái bộ lòng này của mi còn chưa qua xử lý của lò mổ lợn, sao mà ăn được?!”

Lâm Kiến Uyên nghi ngờ đầu óc mình bị chập mạch, bèn đến bệnh viện khám. Bác sĩ nói có thể là do anh làm việc quá sức, thức đêm nhiều nên sinh ra ảo giác đa sinh (ảo giác sinh ra nhiều vật thể).

Bác sĩ: “Anh đừng quá áp lực tâm lý, cứ thả lỏng là được.”

Lâm Kiến Uyên thở phào nhẹ nhõm: “Hóa ra mình bị tâm thần à.”

Sau khi được chẩn đoán chính xác là bệnh tâm thần, Lâm Kiến Uyên lại trở nên... tinh thần phấn chấn.

Đồng nghiệp than vãn mắt mình càng ngày càng mờ, cảm giác sắp mù rồi, anh tiện tay kéo ngay sợi dây leo đang vờn quanh mắt cậu ta ra. Đôi mắt chiếm nửa khuôn mặt của đồng nghiệp lập tức trở nên blingbling , rồi cậu ta lại có thể dùng 31 ngón tay đầy nhiệt huyết làm việc trên máy tính.

Sếp tan làm xong còn muốn họp, cái miệng nhỏ trên yết hầu cứ "ba ba ba" không ngừng phun ra ếch xanh, Lâm Kiến Uyên bèn trực tiếp dùng vợt vớt hết, mang đám ếch xanh đầy đất về thêm cơm, coi như là để bù lại tiền tăng ca, Hừ. Cái hệ tiêu hóa kia ăn nói thẳng thắn tốt bụng, buổi tối sẽ dùng yết hầu cọ cọ anh, ẩm ướt lạnh lẽo giống như một loại bò sát nào đó. Đáng yêu!