Chương 11: (Vô Đề)

"À anh ơi, anh xem cái này là gì nè!" Bùi Thạc bí ẩn lôi ra một quả bóng rổ từ trong ba lô.

Lâm Kiến Uyên: "Cậu muốn chơi bóng rổ à?"

"Hì hì, chiều nay mình đi cùng nhau nha? Dù sao thì hôm nay cũng là thứ Sáu mà. Em rủ mấy đứa bạn rồi." Bùi Thạc cười rạng rỡ.

Lâm Kiến Uyên: "Thôi thôi, các cậu đều là thanh niên…"

Bùi Thạc: "Anh cũng đâu hơn tụi em mấy tuổi đâu!"

Lâm Kiến Uyên: "…Chơi với các cậu thì tôi thiệt thòi lắm."

Bùi Thạc: ".."

Bùi Thạc ngớ người một giây rồi cười phá lên, lấy vai huých Lâm Kiến Uyên một cái, cười gian nói: 

"Đừng có nhát thế mà anh, yên tâm đi bọn em sẽ không hành anh đến thừa sống thiếu chết đâu! Anh là tiền bối! Bọn em nhất định sẽ giữ thể diện cho anh!"

Lâm Kiến Uyên hừ một tiếng, ném cho cậu ta một chiếc USB: "Bớt lảm nhảm đi, in và đóng tập cái này 10 bản."

"Vâng!" Bùi Thạc hăng hái đứng dậy, "Vậy thì chốt nhé! Chơi bóng xong chúng ta đi ăn một bữa nữa! Em đã muốn mời anh ăn cơm lâu rồi!" Nói rồi cậu ta vẫy đuôi chạy về phía máy in.

Lâm Kiến Uyên cười lắc đầu. Tiếp tục công việc đang làm.

"U hu hu oa…" Bức tường cạnh chỗ làm việc vẫn liên tục phát ra tiếng ồn.

Nhưng Lâm Kiến Uyên lại như không nghe thấy, chuyên tâm làm việc của mình.

"?" Tên trộm Squishy hơi khó hiểu, nó nhìn Lâm Kiến Uyên rồi lại nhìn bức tường, xúc tu không kìm được gãi đầu.

Chuyện gì vậy ta? Sao hôm nay tính khí lại tốt thế?

Chẳng lẽ vì chiều nay đi chơi bóng rổ?

…Cũng đúng. Ngày mình gặp cái con người bạo lực kia, cả ngày anh ta đều phải dọn dẹp mớ hỗn độn cho thằng ngu Khương Thần, thảo nào tính tình lại nóng nảy thế.

Tên trộm Squishy không khỏi cảm thán về thân phận bi thảm của mình.

Bức tường: "Tôi khổ quá…"

Tên trộm Squishy ngạc nhiên nói: "Thì ra ngoài "hu hu hu" ra thì mày còn biết nói tiếng khác nữa à."

Bức tường: "…"

Dường như cuộc đối thoại này đã mở được nút thắt của bức tường, sau đó tiếng khóc của nó bắt đầu xen lẫn rất nhiều tiếng tự than thân trách phận.

Cảm xúc buồn bã tỏa ra như phóng xạ, cả văn phòng lập tức bị bao trùm bởi mây sầu mù mịt.

"U hu hu…" Tần Thi đột nhiên thút thít, liên tục lấy khăn giấy ra lau nước mắt.

"Sao thế?" Lâm Kiến Uyên ngẩng đầu.

Tần Thi: "Không có gì không có gì, chỉ là đột nhiên nhớ đến truyện ngược tôi đọc đêm qua. Couple của tôi thảm quá u hu hu…"

Lâm Kiến Uyên: "…"

"U oa!!!" Giám đốc khách hàng Tô Chí Vĩ cũng đột nhiên gầm thét lên như một "người đàn ông mạnh mẽ".

Lâm Kiến Uyên giật mình, tức giận nói: "Anh lại làm sao!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!