Chương 50: (Vô Đề)

"Anh Kiến Uyên, cái này..." Bùi Thạc ngượng ngùng, "Em phải nói thế nào đây?"

Đầu óc cậu ta xoay như chong chóng, điên cuồng nghĩ cách trả lời vừa không khiến Lâm Kiến Uyên nghi ngờ, vừa thật hoàn hảo. Thật ra cái khó không phải là không để anh ấy nghi ngờ, mà là cậu ta không biết người vợ/bạn cùng phòng "trong truyền thuyết" này có hình tượng như thế nào trong mắt Lâm Kiến Uyên cả!

Lỡ trả lời sai thì sao? Chẳng phải anh Kiến Uyên sẽ biết ngay là tất cả họ đang hợp sức diễn kịch lừa anh ấy sao?

Không được, tuyệt đối không được!

Anh Kiến Uyên vừa mới ra khỏi bệnh viện tâm thần mà!

Lỡ bị kích động nữa, bệnh nặng hơn thì sao!

Bùi Thạc tỏ vẻ khó xử, cố gắng diễn tròn vai một cậu em lúng túng, không biết phải nhận xét về ngoại hình của "chị dâu" như thế nào.

Trong khi đó, Lâm Kiến Uyên cũng đang vắt óc suy nghĩ, cố gắng diễn tròn vai một người anh thật lòng tò mò nhận xét của cậu em về ngoại hình của "vợ".

Dù sao... dù sao thì anh cũng không biết vợ mình trông như thế nào.

Không, không thể nói như vậy được.

Phải nói là anh không biết vợ mình trông thế nào trong mắt người khác.

Điều này thật sự rất chí mạng.

Trước đây, Lâm Kiến Uyên đã từng hơi lo lắng, lỡ bạn cùng phòng biết anh coi cậu ấy như một đống nội tạng bẩn thỉu, liệu có bị dọa cho chạy mất dép không?

Bây giờ bạn cùng phòng đã trở thành "vợ", anh lại càng lo lắng hơn.

Không chỉ đơn thuần là bị dọa chạy nữa.

Anh sợ làm tổn thương trái tim của vợ.

Mặc dù lý trí mách bảo rằng vợ sẽ không rời bỏ anh chỉ vì anh bị bệnh, dù sao thì vợ cũng từng ở trong bệnh viện cùng anh, biết rõ tình trạng bệnh của anh mà.

Nhưng sự lo lắng là một thứ không thể kiểm soát được chỉ bằng lý trí.

Nếu không thì tại sao người ta lại gọi đó là sự lo lắng?

Lâm Kiến Uyên đã là một người bị bệnh tâm thần rồi, thêm chẩn đoán rối loạn lo âu thì cũng hợp lý thôi.

Tóm lại, tại thời điểm này, cả Lâm Kiến Uyên và Bùi Thạc đều đang cố gắng diễn.

Cả hai đều đang vắt óc suy nghĩ làm sao để tìm ra đáp án đúng từ đối phương một cách tinh tế.

Cay đắng thay, cả hai đều không có đáp án đúng trong tay.

Vì đề bài chỉ có hai dữ kiện:

1. Giới tính: Nam.

2. Nghề nghiệp: Sinh viên đại học.

Hết.

Mà ngoại hình của sinh viên đại học nam thì có vô số cách sắp xếp và kết hợp!

Làm sao mà đoán được đây!!!

"Anh Kiến Uyên, anh tha cho em đi." Bùi Thạc vật lộn một hồi, cuối cùng đành bỏ cuộc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!