Giọng của bạn cùng phòng rất bình thản, nói "tôi không có ba mẹ" cứ như đang nói "hôm nay trời không mưa" vậy.
Nhất thời Lâm Kiến Uyên cũng không biết nói gì, trong đầu hơi rối loạn. Bỗng nhiên anh hiểu ra rất nhiều chuyện.
Ví dụ như tại sao bạn cùng phòng mua điện thoại mới nhưng lại mua một mẫu cũ đã ra mắt từ vài năm trước. Tại sao không bao giờ gọi đồ ăn ngoài, toàn ăn ở nhà ăn của trường, hoặc là về nhà tự nấu.
Cả quần áo nữa. Lâm Kiến Uyên chưa bao giờ thấy cậu ta phơi quần áo ngoài ban công. Chắc chắn là quần áo của cậu ta rất ít.
Trên kệ giày cũng chưa bao giờ xuất hiện giày của cậu ta. Chẳng lẽ cậu ta chỉ có một đôi giày thôi à.
Lâm Kiến Uyên nghĩ một lúc rồi nói: "Lúc nghèo nhất, trong người tôi cũng chỉ có 49 tệ."
Bạn cùng phòng: "Hả?"
Lâm Kiến Uyên: "Tôi nhớ rất rõ. Vì lúc đó vừa đúng ngày 1 tháng 12, còn 3 ngày nữa là đến ngày lĩnh lương. Tôi vốn đã tính toán kỹ rồi, đi tàu điện ngầm hết 10 tệ, ba ngày là 30 tệ, còn lại 19 tệ mua mấy cái bánh bao dưa muối, chắc chắn tôi có thể sống sót chờ ngày lĩnh lương."
Bạn cùng phòng: "Rồi sao nữa?"
Lâm Kiến Uyên: "Rồi đầu tháng điện thoại tự động trừ cước. Trừ mất 50 tệ, vừa hay trừ nợ của tháng trước luôn."
Giọng của bạn cùng phòng trở nên tò mò: "Vậy rồi cậu đã sống qua ba ngày thế nào? Hỏi vay tiền đồng nghiệp à?"
Lâm Kiến Uyên: "Không phải. Tôi đi thẳng đến đồn cảnh sát, nói với cảnh sát là tôi sắp chết đói rồi, xin hãy giúp tôi gọi một suất cơm hộp."
Lâm Kiến Uyên sẽ không bao giờ quên được cái đêm đông lạnh đến cắt da cắt thịt đó.
Hôm đó anh vẫn tăng ca như thường lệ. Mãi mới tan làm, vội vã chạy đến ga tàu điện ngầm để bắt chuyến cuối thì phát hiện không thể nào quét được mã tàu.
Nghiên cứu một hồi mới phát hiện không phải điện thoại mất sóng, mà là nợ cước nên bị ngắt mạng.
Giây phút đó anh bỗng ngơ ngác.
Số tiền có trong tay căn bản không đủ để trả cước điện thoại. Thực ra anh có thể tìm một nơi có wifi miễn phí, kết nối mạng rồi dùng ứng dụng trả sau hoặc vay tạm đồng nghiệp một ít.
Nhưng anh lại cứ trơ mắt nhìn chuyến tàu cuối cùng rời đi, rồi mới bước ra khỏi ga tàu, trở lại mặt đất, gió lạnh thổi đến, đột nhiên anh cảm thấy mình thật thảm hại.
Sao anh lại sống ra nông nỗi này.
Anh biết rất rõ việc không bắt kịp tàu điện ngầm là chuyện nhỏ, một chuyện vô cùng nhỏ.
Anh cũng biết rất rõ đây là cọng rơm đè lên lưng lạc đà.
Nhưng con lạc đà lại cứ thế bị đè gục mà không có chút sức phản kháng nào.
Giây phút đó, anh bất lực bị những cảm xúc tiêu cực nuốt chửng.
May mà bên cạnh ga tàu điện ngầm chính là đồn cảnh sát.
Dù sao cũng đã thảm thế này rồi, sĩ diện gì đó cũng chẳng cần nữa.
Anh liều mình một phen, bước vào đại sảnh đồn cảnh sát rộng rãi sáng sủa, sau khi giải thích mục đích với đồng chí cảnh sát trực ban, người cảnh sát tốt bụng đó đã mua đồ ăn cho anh.
Tối hôm đó Lâm Kiến Uyên không chỉ ăn ngấu nghiến, mà còn vừa ăn vừa mang về, đồng chí cảnh sát đã cho anh vay hai trăm tệ để nạp tiền điện thoại, bắt taxi về nhà.
Nếu ở chỗ khác, có lẽ anh đã thật sự chết đói rồi, nhưng ở đây thì vẫn có rất nhiều người tốt bụng.
Đi trên đường xin tiền người khác thì có khi không được. Nhưng nếu bạn nói mình sắp chết đói và muốn xin một miếng ăn, thì bất kỳ ai cũng sẽ đưa tay ra giúp đỡ.
Người Hoa Quốc thực sự không thể chịu được cảnh người khác bị đói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!