Chương 21: (Vô Đề)

Vương Phú Cường bước lên tàu điện ngầm.

Lúc này là cuối giờ cao điểm buổi sáng, trong toa rất đông, nhưng không sao, chắc chắn là hắn sẽ có chỗ ngồi.

Vương Phú Cường bước vào, đảo mắt láo liên tìm chỗ trống.

Bên trái, có mấy thanh niên, một bà cụ, hai ông trung niên, nhìn là biết chẳng có tiền đồ gì, mặt mày ủ rũ.

Còn có một gã đàn ông kỳ quặc, tay ôm cái cối giã thuốc. Cứ đặt trên đầu gối giã giã.

Mà rõ ràng là cái cối đó chẳng có gì bên trong. Gã này nhìn là biết đầu óc có vấn đề. Bệnh tâm thần mà cũng chạy ra đi tàu điện ngầm.

Bên phải…

Mắt Vương Phú Cường sáng lên, đẩy đám đông ra, lập tức đi về phía bên phải. Hắn đứng yên trước mặt một cô gái trắng trẻo, sạch sẽ.

Cô gái đang cúi đầu chơi điện thoại, không để ý đến xung quanh. Vương Phú Cường đứng một lúc, thấy cô gái không có ý nhường, liền ho khan hai tiếng nhắc nhở.

Cô gái lại giả vờ không nghe, vẫn chơi điện thoại. Vương Phú Cường lập tức không chịu nổi.

"Này cô bé, sao lại thiếu ý thức thế."

Vương Phú Cường bất mãn nói, "Trẻ vậy mà cứ cắm đầu vào điện thoại, thấy người già mà không biết nhường chỗ à?"

Lúc này cô gái mới ngẩng đầu khỏi màn hình, ngạc nhiên nhìn hắn.

"Nhìn gì mà nhìn, mau nhường chỗ cho người già!"

Vương Phú Cường lớn tiếng hơn, cố ý làm người xung quanh chú ý đến, "Cô bé này sao lại vô liêm sỉ thế! Rõ ràng tôi, người già tóc bạc phơ khổ sở đứng trước mặt, cô lại dám giả vờ chơi điện thoại không nhìn thấy?"

Bị hắn mắng chửi, mặt cô gái lập tức đỏ bừng. Ánh mắt của mọi người xung quanh cũng đổ dồn về phía này.

Cô gái vừa uất ức vừa tức giận nói: "Ông nói gì thế! Tôi giả vờ chơi điện thoại khi nào? Vừa nãy tôi thật sự không thấy ông!"

Vương Phú Cường: "Thế thì đứng lên đi! Nhường chỗ đi!"

Giọng hắn có chút mất kiên nhẫn, nhịn không được lấy tay chỉ vào mũi cô gái, dạy đời:

"Người trẻ đi ra đường phải biết kính trên nhường dưới có biết không! Ở nhà bố mẹ không dạy cô à?"

Mắt cô gái lập tức đỏ hoe, lớn tiếng nói: "Tôi biết kính trên nhường dưới, tôi cũng sẽ nhường chỗ cho người già, nhưng tôi không nhường cho ông!"

"Tại sao?"

"Không có tại sao hết!"

Vương Phú Cường nghe vậy thì cơn giận bốc lên. Hắn túm cây gậy chống chọc vào đùi cô gái: 

"Cô bé này sao lại vô lý thế, dám to tiếng với người già như tôi? Cô như vậy mà được à! Bố mẹ cô thật sự không dạy cô phép tắc hả!"

"Ông đừng có chạm vào tôi!" Cô gái hét lên, gạt phắt cây gậy chống đang chọc vào đùi mình, "Không được mắng bố mẹ tôi! Ông dựa vào đâu mà mắng bố mẹ tôi!"

Người xung quanh cũng bắt đầu lên tiếng.

"Này, ông nói chuyện thì nói, đừng có động tay động chân!"

"Người ta là con gái, ông cất cây gậy chống đi! Ông làm gì thế!"

"Rõ ràng là ông kỳ quặc! Ông cố tình nhắm vào cô gái nhỏ nhắn, gầy gò này vì nghĩ cô ấy dễ bắt nạt thôi! Mấy ông to con bên kia sao ông không bảo họ nhường chỗ đi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!