Chương 4: (Vô Đề)

"Hôm qua tôi đã xin nghỉ với anh rồi." Lâm Kiến Uyên cố gắng bình tĩnh nói. "Công ty quy định có thể bổ sung giấy xin phép nghỉ sau khi quay trở lại trả phép. Vốn dĩ hôm nay tôi không cần phải đến công ty."

"Nhưng công ty cũng quy định phải có giấy chứng nhận của bác sĩ chính quy mới được xin nghỉ." Khương Thần nhếch khóe miệng lên đầy vẻ, "Công ty sẽ cử người đi bệnh viện kiểm chứng. Cái kiểu bác sĩ quen biết giúp làm giấy tờ, hoặc những trường hợp không đúng như giải trình, thời gian đăng ký và thời gian xin nghỉ không khớp, đều không được chấp nhận."

"Anh có ý gì?" Tim Lâm Kiến Uyên bắt đầu đập nhanh hơn. Quả bóng khí trong lồng ngực càng lúc càng lớn.

"Không có ý gì cả, tôi chỉ là nhắc nhở cậu thôi, một khi bị phát hiện làm giả, không những sẽ trừ chuyên cần, mà còn bị phạt gấp đôi, và trừ 20% tiền thưởng cuối năm đấy." Khương Thần khịt mũi, "Cậu đừng trách tôi không nói trước. Điều lệ công ty đều ghi rõ ràng cả rồi."

"Anh đang nhắm vào tôi!" Cuối cùng Lâm Kiến Uyên vẫn không kìm chế được, quát, "Anh dựa vào cái gì nói tôi làm giả? Anh có biết tôi có bệnh hay không à?!"

"Cậu nhìn bộ dạng này của cậu giống người bị bệnh sao?!" Khương Thần đập bàn một cái, lạnh lùng nói, "Lâm Kiến Uyên! Đừng tưởng cậu ở công ty 5 năm là trụ cột, công ty không có cậu là không vận hành được! Tôi nói cho cậu biết! Ai cũng phải tuân thủ quy tắc như nhau!"

Hai người đều bắt đầu gào lên với đối phương, tất cả mọi người trong văn phòng chỉ có thể im lặng đứng xem. Biểu cảm phức tạp.

"Tôi làm chứng cho anh Kiến Uyên! Rõ ràng hôm qua sắc mặt của anh ấy thực sự rất tệ!" Bùi Thạc đột nhiên từ trong góc đứng dậy.

Cậu ta cao lớn, vừa đứng lên là ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía cậu.

Cậu ta tiếp tục nói, "Hơn nữa hôm qua lúc họp anh ấy thực sự nói là xin nghỉ hai ngày! Tôi nghe thấy mà!"

"Thật ra... tôi cũng vậy." Nữ đồng nghiệp Tần Thi bên kia cũng rụt rè giơ tay.

"Đúng! Tôi cũng nghe thấy rồi!" Giám đốc Tô Chí Vĩ, người thường ngày vâng vâng dạ dạ tiếp đãi khách hàng, giờ phút này cũng đột nhiên đứng dậy, đỏ mặt tía tai mà quát.

"Cậu ấy xin nghỉ đúng hai ngày! Lâm Kiến Uyên đã mẹ nó mệt đến nỗi phải vào bệnh viện rồi! Xin nghỉ ốm hai ngày thì làm sao? Phạm pháp à?!"

"Đúng! Chính xác!"

"Đúng vậy! Lâm Kiến Uyên làm việc liên tục bao nhiêu ngày, ai cũng thấy rõ như ban ngày! Công ty cứ chăm chăm vào anh ấy như vậy là quá vô nhân đạo! Lúc tăng ca sao không trả thêm tiền lương?!"

"Được rồi." Thấy quần chúng nhân viên cấp dưới xúc động, vẻ mặt Khương Thần dần dần không kìm được. Biểu cảm hắn ta dữ tợn chỉ vào Bùi Thạc, nói với vẻ nghiêm khắc.

"Lâm Kiến Uyên! Vậy mà cậu còn kết bè kéo cánh! Sớm biết vậy đã không cho cậu dẫn dắt nhân viên mới rồi! Cậu nhìn xem nhân viên mới bị cậu dẫn dắt thành cái dạng gì! Dẫn đầu chống đối cấp trên! Cậu đừng quên cậu ta vẫn là thực tập sinh! Cậu xúi giục nhân viên mới như vậy cậu biết sẽ có hậu quả gì không! Cậu cho rằng cậu là ai!"

Những người nói giúp Lâm Kiến Uyên ở đây đều là những người ở công ty từ ba năm trở lên, chỉ có Bùi Thạc là thực tập sinh có thể bị sa thải bất cứ lúc nào.

Lâm Kiến Uyên nghe hắn lấy Bùi Thạc ra uy h**p, quả bóng khí trong lồng ngực anh lập tức nổ tung.

Anh tiến lên tóm lấy cổ áo Khương Thần, giận dữ hét: "Tôi là người thế nào?! Anh biết tôi là ai không?!"

Khương Thần sững sờ. Mọi người xung quanh cũng đều sững sờ

- lẽ nào Lâm Kiến Uyên có chỗ dựa?

Nhưng không đợi mọi người kịp phản ứng, liền thấy Lâm Kiến Uyên từ trong túi lấy ra một đống đồ vật nóng hổi, nhão dính dính, một phát nhét vào miệng Khương Thần!

"Anh dám đắc tội tôi! Anh biết tôi là ai không?!" Lâm Kiến Uyên gào thét, "Tôi mẹ nó là bệnh nhân tâm thần!"

"Lạch cạch." Một đống đồ vật bốc hơi nóng từ mặt Khương Thần trượt xuống đất. Rơi cùng với nó là tờ giấy chứng nhận chẩn đoán bệnh mỏng tang.

Tròng mắt Khương Thần đều muốn lồi ra, những người ở đó cũng chấn động lớn.

"Vãi, đường Giang Xuyên Bắc số 700... Cậu làm thật đấy à!" Tần Thi nghẹn họng trừng lớn mắt, khóe miệng không kìm được cười điên cuồng, lén lút giơ ngón tay cái về phía Lâm Kiến Uyên.

"Cậu, cậu..." Khương Thần không thể tin được trừng mắt nhìn Lâm Kiến Uyên, giây tiếp theo mới phản ứng lại, vừa nôn khan vừa điên cuồng rút khăn giấy kêu thảm thiết như lợn bị chọc tiết.

Lâm Kiến Uyên không thèm quay đầu lại, một chân đá cửa rời đi.

"Anh Kiến Uyên... Anh Kiến Uyên!" Bùi Thạc đuổi theo ra ngoài, đuổi mãi đến tận phòng vệ sinh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!