Chương 6: (Vô Đề)

Lâm Kiến Uyên vốn không hy vọng gặp lại vị bác sĩ lần trước, không ngờ hôm nay lại đúng lúc Sầm Tranh khám bệnh. Anh xếp hàng rất lâu, cuối cùng cũng đến lượt mình.

"Bác sĩ Sầm, tôi cảm thấy bệnh tình của mình nặng hơn rồi." Lâm Kiến Uyên vừa ngồi xuống đã nói.

"Nặng hơn thế nào?" Bác sĩ Sầm bắt đầu gõ bàn phím.

Lâm Kiến Uyên kể cho anh ta nghe về chuyện dây leo, ếch, và cả cái hệ tiêu hóa kia: 

"…Không hiểu sao người bạn cùng phòng của tôi đến giờ vẫn là một bộ lòng đang hoạt động trong mắt tôi. Kiểu màu hồng hào rất tươi mới ấy. Mà không phải lòng heo đâu nhé, là lòng người hàng real. Anh ta còn có răng nữa, đặc biệt… đặc biệt quái đản, bác sĩ có hiểu không."

Hơn nữa anh ta còn chiến tranh lạnh với tôi!

Lâm Kiến Uyên nhớ lại chuyện bạn cùng phòng từ chối thêm WeChat của mình, trong lòng lại nổi lên một trận khó chịu.

Anh không ngừng kể về những chuyện kỳ lạ và phiền phức mấy ngày nay, dần dần cảm thấy thực ra mình đang trút bầu tâm sự.

Lâm Kiến Uyên lén lút quan sát phản ứng của bác sĩ Sầm, thấy trên mặt bác sĩ không hề có vẻ sốt ruột. Anh ta chỉ vừa gật đầu vừa gõ bàn phím.

Lâm Kiến Uyên như trút hết mọi chuyện kỳ lạ những ngày này ra. Khi anh kể xong, thực ra trong lòng đã cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Anh hỏi: 

"Bác sĩ, có phải thuốc tôi uống chưa đủ liều không? Tôi cảm thấy những ảo giác đó lại thăng cấp hơn trước, và bắt đầu ảnh hưởng đến những người xung quanh tôi."

"Thực ra cậu biết những thứ đó là ảo giác." Bác sĩ Sầm cười một cái, nhấp chuột trên máy tính, mắt nhìn màn hình, nhưng rõ ràng sự chú ý vẫn hướng về phía Lâm Kiến Uyên.

"Không sao, tạm thời không cần tăng liều. Chắc là do hai hôm trước không uống thuốc, nồng độ thuốc chưa đạt chuẩn."

"Đúng rồi!" Lâm Kiến Uyên nhớ ra. Anh đã ngủ li bì hai ngày lận, đừng nói uống thuốc, anh còn chưa uống một ngụm nước nào. Thảo nào vừa đi làm lại đã phát bệnh.

Anh vội vàng nói: "Xin lỗi bác sĩ, lần này tôi về nhất định sẽ uống thuốc đầy đủ!"

"Không sao, không cần cảm thấy tội lỗi." 

Bác sĩ Sầm nói, "Giai đoạn đầu bệnh có tái phát là rất bình thường, bây giờ cậu vẫn thuộc giai đoạn cấp tính. Tình trạng của cậu, giống như cảm cúm vậy. Hai ngày đầu khó tránh khỏi sốt, và uống thuốc hạ sốt cũng chưa chắc đã hạ được, thân nhiệt vẫn sẽ lên xuống thất thường. Chúng ta đừng vội, hãy cho thuốc và hệ miễn dịch của mình một chút thời gian. Dần dần sẽ tốt lên thôi.

Hai loại thuốc tôi kê cho cậu hầu hết người uống đều có hiệu quả rất tốt."

"Vâng vâng cảm ơn bác sĩ. Bác sĩ nói vậy là tôi yên tâm rồi." Lâm Kiến Uyên cảm thấy tâm hồn mình lại được chữa lành. 

"Tôi không vội nữa, cứ từ từ vậy. Vậy nếu tôi lại thấy ảo giác ở công ty thì sao? Giả vờ không thấy ư? Nhưng tôi hơi không kiểm soát được bản thân, đặc biệt là khi thấy sợi dây leo đó cứ xoắn xuýt trong mắt đồng nghiệp, tôi thấy đặc biệt ghê tởm và bực bội, chỉ muốn lôi nó ra giẫm nát, tốt nhất là còn phải nghiến hai ba lần… Tôi làm vậy có phải là quá bạo lực không?"

Bác sĩ Sầm "phụt" một tiếng cười lớn: "Cũng tạm thôi. Cậu là kéo không khí chứ đâu phải kéo đồng nghiệp. Thực ra cậu vẫn có thể phân biệt rõ ràng mà, cậu không có xu hướng bạo lực với đồng nghiệp xung quanh đúng không."

"Ờ, với đồng nghiệp thì không." Lâm Kiến Uyên chột dạ nói, "Nhưng với sếp thì…"

"Có oán giận với lãnh đạo là chuyện bình thường." Bác sĩ Sầm khẽ hừ một tiếng. 

"Có lúc tôi cũng muốn đánh chết đám lãnh đạo bên hành chính của chúng tôi. Mẹ kiếp ngày nào cũng không làm chuyện đàng hoàng mà toàn hành hạ chúng tôi ở phòng khám… Chuyện này cậu đừng có nói ra ngoài nhé. Coi như giúp tôi một việc."

Lâm Kiến Uyên lập tức cười phá lên: "Hahaha được! Haiz, ai cũng vậy! Lãnh đạo trên đời này đều là đồ ngu hết."

Sầm Tranh: "Cũng không thể vơ đũa cả nắm. Thỉnh thoảng cũng có người bình thường."

Lâm Kiến Uyên: "Đúng vậy. Thỉnh thoảng thôi."

Một bác sĩ và một bệnh nhân nhìn nhau, cả hai đều thấy nụ cười mệt mỏi của những người làm công ăn lương trên mặt đối phương.

"Tôi nghĩ thực ra cậu đang ở trong một môi trường rất thuận lợi cho việc hồi phục."

Sau khi nói đùa, Sầm Tranh lại trở về giọng điệu đáng tin cậy đặc trưng của bác sĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!