Chương 37: (Vô Đề)

Tuy thoải mái là vậy, nhưng sau bữa sáng, bạn cùng phòng lại phải đi. Bạn cùng phòng vừa đi, Lâm Kiến Uyên lập tức cảm thấy cả phòng bệnh yên tĩnh hẳn. Trong lòng anh bỗng thấy thật trống rỗng.

Một lúc sau, anh nhận ra không phải mình bị ảo giác.

Là sự thật.

Yên tĩnh thật đấy!

Lâm Kiến Uyên kéo rèm ra nhìn, hai chiếc giường bên trái và bên phải đều trống không!

"Chuyện gì thế này, các bệnh nhân đâu cả rồi?" Lâm Kiến Uyên thoáng có cảm giác bất an như thể "mọi người đều đã đi ra ngoài, chỉ có mình quên mất hôm nay có bài kiểm tra."

Chẳng lẽ ở đây có hoạt động dưỡng sinh nào mà anh không biết sao? Ví dụ như, ờ, tập Bát Đoạn Cẩm vào buổi sáng chẳng hạn? Nghe có vẻ tốt cho sức khỏe. Nếu thật sự có Bát Đoạn Cẩm để tập thì Lâm Kiến Uyên cũng muốn tham gia lắm.

Phòng bệnh của Lâm Kiến Uyên là phòng bệnh nhẹ, ngoại trừ 10 giờ sáng hàng ngày có bác sĩ đến khám ra thì còn lại gần như được tự do. Tuy nhiên, sự tự do này chỉ giới hạn trong khu nội trú. Tin tốt là khu nội trú đủ rộng, dưới lầu còn có một khu vườn xinh đẹp, không khí rất trong lành. Tin xấu là bên ngoài khu vườn có tường bao quanh.

Điều này càng khiến Lâm Kiến Uyên có cảm giác như đang ngồi tù. Nhưng mà, đi làm cũng là ngồi tù thôi. Ngồi tù trong bệnh viện còn tốt hơn ngồi tù trong công ty nhiều, dù sao thì…

Đang nghĩ thì điện thoại reo lên. Lâm Kiến Uyên vừa nghe thấy tiếng chuông này đã thấy bực bội. Cầm điện thoại lên, đúng là cái thằng ngu Khương Thần kia. Lâm Kiến Uyên đã bắt đầu khó chịu từ khi nhìn thấy cái tên này. Anh mất vài giây chuẩn bị tâm lý rồi mới nghe máy, nói một tiếng "Alo".

"Lâm Kiến Uyên đấy à, dậy chưa? Sức khỏe thế nào rồi?" Khương Thần hỏi.

Anh không muốn nghe những lời hỏi thăm xã giao giả tạo từ sếp chút nào. Bởi vì thằng sếp ngốc nghếch này chắc chắn không quan tâm đến sức khỏe của anh, mà chỉ muốn biết khi nào anh có thể quay lại làm việc.

Lâm Kiến Uyên đảo mắt, buột miệng nói luôn: "Tôi nói cho anh biết nhé, con ốc sên biến thành động cơ vĩnh cửu quay cuồng trên bàn làm việc, hòn đá nhỏ điên cuồng gõ vào mai ốc sên nói răng cá mập sắp tới rồi cậu không sợ chết à. Hệ tiêu hóa nói chuyện tập chống đẩy trong quan tài là sở trường của tôi. Lá gan tôi ồn ào quá, không chịu nổi. Ngày mai tôi sẽ mang máy đo điện tâm đồ đến chấm công."

Khương Thần: "?"

Khương Thần nhất thời không phản ứng kịp, Lâm Kiến Uyên lại tiếp tục tuôn ra một tràng vô nghĩa, khiến Khương Thần hoàn toàn không hiểu nổi. Mãi một lúc sau, Khương Thần mới méo miệng hỏi: "À, bác sĩ nói sao?"

Lâm Kiến Uyên nghiêm túc nói: "Bác sĩ cầm cần câu lắp rèm cửa vào quả bầu, sáng nay lúc lấy máu tôi nói này hệ tiêu hóa, bạn ở lại ăn sáng nhé. Hệ tiêu hóa nói được, ăn xong miếng này tôi sẽ quay lại giúp cậu lấy quần áo."

Khương Thần: "..."

Cuối cùng Khương Thần cũng nhận ra bây giờ không thể giao tiếp một cách bình thường với Lâm Kiến Uyên được, hắn ta lẩm bẩm "Sao lại thành ra thế này", rồi bất lực cúp điện thoại.

Khóe miệng Lâm Kiến Uyên cong lên, nghĩ thầm nói năng linh tinh không cần suy nghĩ thật sự rất xả stress.

Không hổ là mình, lại có thể nghĩ ra chiêu này.

Chẳng lẽ mình là thiên tài sao?

Lâm Kiến Uyên đang tự đắc thì quay đầu lại đã thấy bác sĩ Sầm đứng ở cửa với vẻ mặt phức tạp.

Lâm Kiến Uyên: "..."

Tiêu rồi, giả vờ bị tâm thần lại bị bác sĩ tâm thần nhìn thấy.

"Hì hì" biến thành "Không hì hì".

Lâm Kiến Uyên ngay lập tức ngồi thẳng người, vẻ mặt bình thường và mỉm cười với bác sĩ: "Bác sĩ Sầm, anh đến rồi ạ! Không phải nói 10 giờ mới khám phòng sao?"

"Tôi trực ca đêm qua nên khám sớm một chút, khám xong để còn tan ca," bác sĩ Sầm nói. "Cậu vừa nói gì vậy?"

Lâm Kiến Uyên thành thật khai báo: "Nếu tôi bảo tôi nói linh tinh để ông sếp ngu ngốc kia tin rằng tôi thực sự bị bệnh, bác sĩ có tin không?"

Bác sĩ Sầm bật cười: "Cậu muốn chứng minh mình không bị tâm thần trong bệnh viện tâm thần sao?"

Lâm Kiến Uyên vỗ trán, chợt nhận ra: "À đúng rồi, tôi không cần phải giải thích! Vốn dĩ tôi vào đây vì tôi bị bệnh mà!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!