Chương 8: (Vô Đề)

Lâm Kiến Uyên nhặt điện thoại lên, muốn ngủ tiếp nhưng đã mất hết cơn buồn ngủ. Người vẫn mệt mỏi, Lâm Kiến Uyên bất lực, chỉ có thể vừa chửi rủa vừa đứng dậy.

Trở lại phòng livestream, anh hỏi Bùi Thạc: "Thế nào rồi?"

"Không có vấn đề gì!" Bùi Thạc giơ ngón cái ra hiệu OK cho anh.

Lâm Kiến Uyên gật đầu, ngồi xuống cạnh cậu ta.

Không biết có phải do giấc ngủ ngắn vừa rồi có tác dụng hay không, lần này Lâm Kiến Uyên cảm thấy thời gian trôi đi không còn kỳ lạ nữa.

Hai giờ "ngồi tù" nhanh chóng trôi qua, mọi người đồng loạt được mãn hạn tù. Đạo diễn đứng dậy vươn vai nói: "Tuyệt vời! Tan làm!"

"Hoan hô!"

"Mệt chết đi được, tôi đi ăn thịt xiên nướng đây! Có ai đi không!"

"Đi đi đi, quán nào? Ai lái xe tôi đi ké với!"

Dù là tan làm lúc nào, thì tan làm mãi mãi là khoảnh khắc hài hòa nhất của người lao động.

Mọi người đều quên mất rằng chỉ vài phút trước đó họ còn cãi nhau chí chóe vì "poster dán không chuẩn" hay "đứa nào lại sửa máy nhắc chữ mà không thấy có từ cấm à".

Từng nhóm hai ba người với vẻ mặt mệt mỏi xen lẫn thư thái, lần lượt rời khỏi phòng livestream. 

Lâm Kiến Uyên nhớ ra có thứ chưa lấy, bèn đi sang phòng nghỉ bên cạnh. Vừa đẩy cửa ra đã thấy Khương Thần ngủ ngáy khò khò, miệng há hốc. Bên cạnh ghế sofa thậm chí còn có đĩa trái cây ăn dở, cái tên khốn này này còn rất biết hưởng thụ cơ đấy.

Phòng nghỉ tràn ngập tiếng ồn, không chỉ có tiếng ngáy mà còn có tiếng ộp ộp khắp nơi.

Mấy con ếch bò lổm ngổm khắp nơi này, lúc mới thấy thì hơi ghê, nhìn quen rồi thì cũng tạm.

Lâm Kiến Uyên vào mà không đóng cửa, lúc này liếc nhìn ra sau, thấy các đồng nghiệp tan làm vẫn tụ tập nói nói cười cười, không một ai để ý đến bên này.

Ngay cả hai con ếch chạy ra ngoài nhảy lên mu bàn chân cũng không ai để ý. Điều đó chứng tỏ những con ếch này lại là ảo giác.

Lâm Kiến Uyên nhìn Khương Thần đang ngủ say, càng nhìn càng tức, hận không thể lôi hắn ta dậy đánh cho một trận.

Mẹ kiếp, mình với Bùi Thạc vất vả theo dõi livestream, giúp hắn ta giải quyết rắc rối, mà cái thằng ngu này thì sao, nằm ngủ sướng như tiên ở đây cả đêm!

Hơn nữa, đúng như Bùi Thạc nói, chưa nói đến "cảm ơn", ngay cả một ly cà phê cũng không có! Tiền làm thêm giờ thì khó nói, với cái tính nết của thằng khốn kiếp Khương Thần này, cái lỗi do hắn ta gây ra chắc chắn sẽ không bao giờ được nhắc đến. Không đổ tội cho Bùi Thạc đã là may mắn lắm rồi…

Mẹ kiếp!

Lồng ngực Lâm Kiến Uyên gần như lại muốn nổ tung. Lúc này anh nhớ lại lời dặn dò của bác sĩ Sầm:

"Muốn làm gì thì cứ làm!"

(Bác sĩ Sầm không hề nói vậy à nha)

Lâm Kiến Uyên kiên quyết tuân theo lời dặn của bác sĩ, cúi xuống nhặt một con ếch lên, bộp một tiếng nhét vào miệng Khương Thần!

Cuối cùng cũng làm được việc mình hằng mong muốn, Lâm Kiến Uyên cảm thấy tâm trạng tốt hơn rất nhiều.

Anh lau tay, định bỏ đi, nhưng ánh mắt lại liếc thấy những con ếch đầy dưới đất.

Mẹ kiếp, làm quần quật cả ngày rồi, không thể về tay không được!

Lâm Kiến Uyên quyết đoán quay lại, lại bắt đầu chộp ếch khắp nơi. Cưỡng chế thu tiền làm thêm giờ.

Trong phòng nghỉ không biết sao lại có sẵn một cái túi lưới màu cam. Lâm Kiến Uyên cúi xuống vợt đầy một túi lưới ếch, vợt xong liền đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!