Chương 48: (Vô Đề)

Mặc kệ thứ ẩn mình trong bóng tối là gì, cứ ném đồ vật trong tay qua đó trước đã.

Ba món đồ chơi nhỏ vẽ ra ba đường cong duyên dáng trên không. Hành lang chật hẹp, âm u với ánh đèn chập chờn.

Từ cuối bóng tối xa xôi, một giọng nói già nua, khô khan như ngón tay gầy guộc vang lên khe khẽ:

"Ta tên Cốt Tấu..."

Cọt.

Giọng nói già nua, khô khan bỗng dừng lại.

Bởi vì Squishy bị ném ra đã trúng nó.

Thật tình cờ, đúng lúc này ánh đèn lại sáng lên.

Thế là cả hành lang bỗng bừng sáng, không khí u ám, kinh dị lập tức tan biến.

Chỉ còn lại một cây đại đàn hạc khổng lồ, lặng lẽ đứng giữa hành lang.

Cái quái gì đây?

Đàn hạc?

Sao trong hành lang tầng hầm lại mọc ra một cây đàn hạc thế?

Lâm Kiến Uyên tưởng mình nhìn nhầm.

Anh dụi mắt, đi đến gần, phát hiện đó đúng là một cây đàn hạc khổng lồ.

Kiểu như trong tưởng tượng, các nữ thần trong thần thoại Hy Lạp mỗi người đều có một cây.

Cây đàn này cao chót vót. Lâm Kiến Uyên đi tới, thấy đỉnh cây đàn còn cao hơn cả mình.

Thế nhưng, điều kỳ lạ là cây đàn này có màu trắng xám, và được làm từ... xương người.

Gần đây kiến thức về giải phẫu học của Lâm Kiến Uyên tăng lên vùn vụt, nên anh nhận ra ngay những khúc xương này không phải xương lợn xương bò, mà là xương sống của con người.

Anh lập tức nhớ lại khúc xương sống mà anh nhặt được ở bồn hoa trong bệnh viện tâm thần trước đây.

Lâm Kiến Uyên bỗng hiểu ra: Ồ, thì ra mình lại lên cơn.

Nhưng chỉ một giây sau, anh lại thấy không đúng.

Không phải anh vừa mới đánh bao cát xong sao? Tinh thần anh đang rất tốt mà.

Sao lại đột nhiên lại lên cơn được?

Lâm Kiến Uyên nhíu mày, mơ hồ cảm thấy có gì đó bất thường.

Đúng lúc này, giọng nói của ba món đồ chơi nhỏ vang lên từ dưới đất, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

"Hừ hừ hừ, tôi giỏi chưa." Squishy bò tới, đắc ý nói, "Lâm Kiến Uyên tôi nói anh nghe, tôi là món đồ hữu dụng nhất đấy. Anh nhặt được báu vật rồi đấy, biết không hả?"

Hòn đá nhỏ: "Đúng vậy. 'Kẻ trộm thời gian' rất hợp để chiến đấu. Lần sau cứ ném mỗi mình con ốc sên đó ra là được."

Squishy: "?"

Con mắt thiên thần: "Lâm Kiến Uyên, năng lực của tôi không cần tiếp xúc vẫn có thể dùng được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!